Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 83


Chương 83. Lần đầu tiên hẹn hò

Thẩm Quân Việt ở cửa trường học đợi mười phút, thật vất vả nhìn thấy con trai bảo bối kiêm người yêu của mình xuất hiện , kết quả hắn(TH) thế nhưng không nhìn đến mình trước tiên, ngược lại ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm một nữ sinh, rõ ràng cái nữ sinh kia đã có bạn trai .

“Tin tin……” Hắn liều chết  ấn vài tiếng còi, thuận lợi hấp dẫn lực chú ý Thẩm Hạo, đương nhiên, không chỉ là Thẩm Hạo nhìn qua , đám sư sinh ở cổng trường cũng nhất tế xoát xoát nhìn chằm chằm vào hắn.

Bảo vệ trường học nghe được thanh âm chạy ra, sau khi nhìn thấy cái xe quân đội sáng loáng kia của Thẩm Quân Việt lập tức ngẩng đầu nhìn trời. Giả bộ như cái gì cũng chưa nhìn thấy xoay người hướng một vị chủ của một chiếc xe đỗ sai qui định khác đi qua.

Thẩm Hạo bước nhanh về phía Thẩm Quân Việt. Khóe miệng bất giác mà cong lên,“Sao lại tới đón ta, không phải nói cần đi Thiên Tân sao?”

Thẩm Quân Việt vừa hút xong một điếu thuốc, đem tàn thuốc trong tay chuẩn xác ném vào thùng rác ven đường, hà hơi hai cái mới ôm vai Thẩm Hạo trả lời:“Xong việc ta liền trở về, buổi tối cùng ngươi đi ra ngoài ăn cơm .”

Đây là lần đầu tiên chân chính mang ý nghĩa hẹn hò từ sau khi hai người xác định tình cảm tình. Thẩm Quân Việt sáng sớm đã bắt đầu cân nhắc phải tiến hành như thế nào, nếu không phải bởi vì Thiên Tân bên kia công vụ tương đối gấp, hắn hôm nay hoàn toàn sẽ không rời đi Bắc Kinh một bước.

Mặt Thẩm Hạo có chút đỏ, hắn cả hai đời cũng chưa từng cùng người nào quan hệ phức tạp như vậy, trong lúc nhất thời cũng có chút không biết làm sao.

Ở trong mắt Thẩm Quân Việt thì chỉ thấy hắn đang thẹn thùng, đến gần bên tai hắn thổi một ngụm nhiệt khí, thưởng thức một chút cảnh đẹp con trai đỏ mặt, sau đó mới nói:“Buổi tối muốn ăn cái gì?”

Thẩm Hạo bình tĩnh đẩy đầu hắn ra,“Tùy tiện, ta không kiêng ăn !”

Thẩm Quân Việt nhướn mày, không kiêng ăn? Thẩm Hạo quả thật có một đoạn thời gian biểu hiện không kiêng ăn, cấp cái gì ăn cái đó, rất dễ nuôi, đáng tiếc ngày vui ngắn chẳng tầy gang, không bao lâu Thẩm Quân Việt liền phát hiện bản chất của hắn, đứa nhỏ này đồ ăn hắn không thích một chút cũng không ít.

Chỉ là cho dù Thẩm Hạo thích ăn, cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài.

Nếu không phải Thẩm Quân Việt lớn lên có một đôi mắt có thể so với Holmes (thám tử sherlock homles đóa). Thật đúng là liền bị Thẩm Hạo lừa được.

“Đi, hôm nay lão ba mang ngươi đi một quán cơm vùng ngoại thành ăn đồ ăn thuần thiên nhiên.’’

Từ đầu tới cuối bị bỏ qua, cuối cùng Hạ Hầu Trạm nhịn không được phát ra một tiếng ho khan, sau đó chống lại ánh mắt giống nhau của hai cha con Thẩm gia, bày ra vẻ tươi cười chào hỏi:“Cái kia, Thẩm thúc, ngươi hảo a !”

“Di…… Tiểu hầu tử khi nào toát ra đây?“Hạ Hầu Trạm khóe miệng co rút, cảm giác tồn tại của hắn rốt cuộc là bao nhiêu a? Rõ ràng mặt trời còn chưa xuống núi đâu, hắn một người đen kịt đứng ở đây như vậy thực dễ khiến người khác chú ý a.

“Ha ha, ta cùng Hạo Hạo đi ra.“Hạ Hầu Trạm cười gượng.

“Nga, ba mẹ ngươi hôm nay không có tới đón ngươi?’’

Hạ Hầu Trạm nhìn nhìn cỗ quân xe phong cách kia một cái, lấm la lấm lét cười nói:“Không……’’ Từ sau khi Hạ Hầu Sinh đi công tác trở về, Hạ Hầu Trạm liền không cùng Thẩm Hạo cùng nhau ngồi xe đi học, hôm nay vừa vặn không ai tới đón, có xe đi nhờ đã không tệ, huống chi còn là đi nhờ xe Thẩm thủ trưởng.

Hạ Hầu Trạm vừa đánh tính toán nhỏ nhặt liền nghe Thẩm Quân Việt hiên ngang lẫm liệt nói:“Vậy ngươi tự bắt xe đi, ta cùng Hạo Hạo đi trước.’’ Nói xong Thẩm Quân Việt không đợi Hạ Hầu Trạm phản ứng. Lôi kéo Thẩm Hạo lên xe, khởi động xe, cấp Hạ Hầu Trạm đám khí thải sau mông.

Hạ Hầu Trạm mắt trợn trắng, chính mình thế nhưng cứ như vậy xui xẻo bị hai cha con nhà này vô tình vứt bỏ ? Rất không lương tâm.

Trên xe Thẩm Quân Việt mới mặc kệ hắn(HHT) trong lòng nghĩ gì, hắn cho dù vĩ đại cỡ mấy cũng không có khả năng tại thời điểm hẹn hò lại mang theo bóng đèn a.

Lúc này trên đường thực đông đúc, xe chạy như ốc sên, Thẩm Quân Việt từ ghế sau xe đem một gói to đưa cho Thẩm Hạo,“Mới từ siêu thị mua đồ ăn vặt, ngươi trước ăn chút cho đỡ đói bụng, từ đây đến vùng ngoại thành còn hơi xa.’’ Thẩm Hạo cũng không khách khí, hắn quả thật có hơi đói, xé một bao khoai tây chiên cấp Thẩm Quân Việt ăn hai miếng, sau đó vừa ăn vừa hỏi:“Chúng ta đây buổi tối còn kịp trở về sao ?’’ Tay Thẩm Quân Việt đặt trên tay lái đột nhiên nắm thật chặt, không chút để ý nói:“Bên kia có sơn trang nghỉ dưỡng, không bằng…… Chúng ta ở một đêm ?’’ “Sáng mai lên lớp thế nào ?’’

“Sáu giờ rời giường đem ngươi chở về đây khẳng định tới kịp.“Thẩm Hạo nghĩ nghĩ, sáu giờ cũng không sớm, bình thường hắn đều là năm giờ rời giường, vì thế gật đầu đáp ứng:“ Được.” Thẩm Quân Việt khóe miệng vụng trộm gợi lên một chút độ cong, miệng khẽ ngâm nga tiểu khúc một chút cũng không cảm thấy việc kẹt xe này phiền phức , thừa dịp lúc đèn đỏ, hắn gọi điện thoại đặt một phòng, chuẩn bị qua một buối tối hẹn hò tốt đẹp.

Chạy tới vùng ngoại thành tròi đã tối hoàn toàn, không ngờ ở đây khách nhân ngoài ý muốn lại khá nhiều, nhóm người sống ở đô thị đi làm về đều thích tìm một chỗ hảo hảo thả lỏng, hưởng thụ cuộc sống.

Thẩm Quân Việt nắm tay Thẩm Hạo, vừa vào cửa liền hướng một thiếu phụ tuổi còn trẻ bên quầy hô:“Hắc, bà chủ, chỗ ta đặt ở đâu?”

“Tới rồi, vị trí thứ ba bên tay phải gần cửa sổ, tự ngươi đi qua đi.”

Thẩm Hạo cẩn thận đánh giá vị nữ nhân có thái độ không mặn không nhạt đối với Thẩm Quân Việt này, tuổi của nàng nhìn không ra, có lẽ ngoài ba mươi, cũng có thể ít hơn một chút, tóc đen búi cao lên, phía trên cắm một cây trâm ngọc, trang điểm rất là cổ điển.

Nàng đang cúi đầu đánh máy tính, mười ngón tay búp măng mảnh khảnh căn bản không giống một bà chủ nhà hàng nên có, ngược lại giống nghệ thuật gia.

Thẩm Hạo suy đoán có lẽ nàng không biết thân phận Thẩm Quân Việt, bằng không liền lấy hắn kinh nghiệm đến xem, mỗi nữ nhân nhìn thấy Thẩm Quân Việt đều là nhiệt tình dào dạt .

Thiếu phụ kia cảm thấy ánh mắt Thẩm Hạo, ngẩng đầu ngoài ý muốn nhìn hắn một thoáng, nhất thời hai mắt sáng lên, buông việc trong tay chào đón hỏi:“Yêu, vị tiểu soái ca này là ai a?”

Thẩm Quân Việt đem Thẩm Hạo kéo đến phía sau, tránh được quấy rối của bà chủ, đồng thời không mặn không nhạt nói:“Con ta.”

“Lừa quỷ đâu, ngươi mới mấy tuổi, như thế nào có thể sinh ra con trai lớn như vậy?”

Thẩm Quân Việt mí mắt hướng lên trên một phen, đưa tặng cái liếc mắt khinh bỉ,“Ta đương nhiên sinh không được !” Hắn cũng không phải nữ nhân.

Thẩm Hạo lúc này mới thấy rõ ràng dung mạo của nàng, ngũ quan tinh tế, giữa mi nhãn lưu chuyển ôn nhu uyển chuyển hàm xúc, cả người khiến cho người khác có cảm giác như là cung nữ từ trong cổ họa trung đi ra.

“Nhóc con tên gọi là gì a?”

Thẩm Hạo không thích bị người đem thành trẻ con mà đối đãi, thản nhiên trả lời hai chữ “Thẩm Hạo”, sau đó quay đầu đánh giá hoàn cảnh bốn phía.

Thẩm Quân Việt nhéo nhéo lòng bàn tay hắn, hướng bà chủ nói:“Liền chiếu theo thực đơn lần trước ta gọi, phải nhanh chút, đói chết.”

“Yên tâm đi, lúc nãy ngươi gọi điện thoại đến ta đã bảo đầu bếp chuẩn bị rồi, các ngươi ngồi một lát, uống trước ly trà.” Bà chủ từ trên quầy lấy một ấm trà hai cái chén trà, đưa Thẩm Quân Việt đến chỗ ngồi.

“Trà này của ta thực bình thường, chỉ sợ không hợp khẩu vị hai vị, các ngươi tùy ý uống là được.’’ “Chúng ta tự mình làm được rồi, ta cũng không có vinh hạnh lớn như vậy để bà chủ tự mình phục vụ.’’ Bà chủ liếc xéo hắn một cái, nâng cằm cao ngạo nói:“Ta đây là nể mặt mũi Thẩm thiếu lần đầu tiên đến mới tự mình động thủ, duy nhất một phần này nha.’’ Nói xong xoay xoay eo nhỏ rời đi, lưu lại một đạo bóng dáng thanh lệ.

“Các ngươi quen biết?’’ Thẩm Hạo có loại dự cảm, Thẩm Quân Việt cùng nữ nhân này quan hệ không phải bình thường, hai người tuy rằng không biểu hiện ra bộ dáng rất quen thuộc, lại cất dấu một loại ăn ý không cần nói ra lời.

Thẩm Quân Việt đứng dậy cùng Thẩm Hạo ngồi chung một cái ghế dài, ôm lấy bờ vai của hắn hỏi hắn:“Ngươi cảm thấy ta cùng nàng quen biết ?’’ Thẩm Hạo gật đầu.

“Đây là một chuyện xưa rất dài rất dài, ngươi xác định muốn tại thời điểm chúng ta hẹn hò lại nói chuyện về nữ nhân khác?’’ Thẩm Hạo nhích gần lại bên cửa sổ, tránh đi cái tay đáp xuống đùi hắn của Thẩm Quân Việt, thanh âm lạnh lùng nói:“Nếu là có liên quan tới ngươi, ta không ngại tốn ít thời gian nghe một chút.“Thẩm Quân Việt đem cằm gác ở trên vai Thẩm Hạo, cắn môi buồn bực cười, thật lâu sau mới niết hai má Thẩm Hạo nói:“Bảo bối, ngươi ghen tị !’’ “Đó là ảo giác của ngươi.’’ Thẩm Hạo khí định thần nhàn nâng chén trà lên uống một ngụm, nước trà hương vị không kém cỏi như lời bà chủ nói, ngược lại có cỗ mạch hương.

“Hảo, không đùa ngươi , ông chủ nơi này là chiến hữu của ta, bà chủ là vị hôn thê đính hôn từ nhỏ của hắn, năm đó không ngại ngàn dặm tìm đến quân doanh, liền chỉ vì để chiến hữu của ta thực hiện hôn ước, đem mọi người giật nảy mình.’’ “Ta năm đó còn là bà mai giật dây bọn hắn đâu, thời điểm bọn họ kết hôn còn làm phù rể, cho nên đêm nay ngươi muốn ăn cái gì tùy tiện chọn, lão ba quan hệ cứng rắn, không sợ trả không nổi tiền cơm.’’ Bà chủ vừa đi qua liền nghe được lời này, cười mắng:“Ngươi như thế nào vẫn là cái đức hạnh chết tiệt này ? Cũng không sợ dạy hư tiểu hài tử.’’ Thẩm Quân Việt hào phóng tự nhiên ôm Thẩm Hạo ba một ngụm (L : đại khái là hôn ẻm một cái đó), khoe ra nói:“Con ta giống ta mới tốt, ta toàn thân ưu điểm nhiều như vậy, học được một nửa liền đủ hắn dùng.’’ Thẩm Hạo lau mặt một phen. “Ngươi có ưu điểm hay không ta không biết, ta chỉ biết, nếu ta học bộ dạng miệng lưỡi này của ngươi, chúng ta liền không được an bình.’’ “Ha ha…… Con trai ngươi thực sự thú vị !’’ Bà chủ vốn là mĩ nữ lịch sự tao nhã uyển chuyển hàm xúc khoa trương cười ha hả, nhất thời đem một thân ngọc nữ khí chất kia phá hư hầu như không còn.

Thẩm Hạo nghiêng mắt qua chỗ khác, hắn liền biết, ở thế giới này muốn gặp được một tiểu thư khuê các cười không lộ răng hay ngọc nữ e lệ là không có khả năng .

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s