Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 79


Chương 79: Giúp lão tử bắt cóc tiểu tử

“Ta nói người anh em, ngươi ngược lại nói một câu a, làm sao đây ?” Tâm hiếu kì của Hàn Dực Phong đều sắp nổ tung rồi , hắn nghĩ không ra đến cùng là chuyện gì có thể làm khó Thẩm Quân Việt trời không sợ đất không sợ.

Thẩm Quân Việt cúi đầu, trong tay lại lấy một chai, bộ dạng rầu rĩ không vui kia đem Hàn Dực Phong chọc cười .

“Ngươi bộ dạng này thấy thế nào cũng như là thất tình , chẳng lẽ ngươi gần nhất coi trọng cô nương nào kết quả người ta không đổ ngươi?” Hàn Dực Phong lớn mật suy đoán nói.

Thẩm Quân Việt đại khái cảm giác tìm một người dốc bầu tâm sự sẽ thống khoái chút, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn Hàn Dực Phong nói:“Lão Hàn, ta xong đời !”

“Ngươi đây là…… Giết người bị mất chức ? Tham ô nhận hối lộ bị song quy ? Hay là cường thưởng dân nam bị phát hiện ?” (L : ô hô hô, là cường thưởng dân nam nha, coi bộ bạn Dực Phong cũng tinh mắt ghê)

“Ngươi cút đi !” Thẩm Quân Việt nghe được bốn chữ  “Cường thưởng dân nam” cuối cùng sắc mặt thay đổi liên tục, đỏ lại trắng, trắng lại xanh.

“Thực sự phạm tội ?” Không thể a, lấy năng lực Thẩm gia chuyện gì làm không được, lại nói gần nhất cũng không có nghe nói có nhà ai gây khó dễ Thẩm Quân Việt a.

Thẩm Quân Việt lại mở một chai rượu rót xuống nửa bình mới thấp giọng nói:“Ta phát hiện ta yêu phải một người.”

Hàn Dực Phong hai tròng mắt sáng rực, vỗ bàn nói:“Chuyện tốt a !” Nhiều năm như vậy , hắn cũng không thấy Thẩm Quân Việt đối với bạn gái nào đặc biệt yêu thích , hắn đều tưởng rằng Thẩm Quân Việt cùng hắn giống nhau là thuộc về loại người lãnh đạm đối với tình yêu.

Thẩm Quân Việt hữu khí vô lực bổ sung một câu:“Ta yêu phải một người không nên yêu.”

Hàn Dực Phong cười nhạo một tiếng,“Trên đời này có người không nên yêu sao? Là có phụ nữ đã có chồng? Vậy liền đoạt lấy a ! chẳng lẽ là tiểu công tử thế gia nào? Ta đây giúp ngươi lấy được là ok, hay là…… Hắc hắc, ngươi sẽ không phải là coi trọng lão nam nhân lớn tuổi xuống sắc nào đi?”

“Thẩm Hạo……”

“Ân?” Hàn Dực Phong phát ra một âm tiết nghi hoặc ngắn ngủi, không rõ dụng ý Thẩm Quân Việt nói ra cái tên này.

Thẩm Quân Việt ngẩng đầu lên uống một ngụm lớn rượu, sau đó nhận mệnh thở dài một tiếng.

Hàn Dực Phong ước chừng qua hai phút mới phản ứng lại, hắn vươn tay sờ lên trán Thẩm Quân Việt, ước lượng độ ấm, nói thầm:“Không phát sốt a, chẳng lẽ nói là lời say?”

Thẩm Quân Việt đẩy tay hắn ra, thẳng tắp nhìn hắn, trong mắt là kiên định cùng nghiêm túc hiếm có.

“……” Hàn Dực Phong há miệng:“Thẩm Hạo?” Thật lâu sau mới phun ra một câu:“Ngươi chơi thật ?”

“Không phải chơi !” Thẩm Quân Việt ba một tiếng ném vỡ một bình rượu, hắn cho dù loạn lại có thể lấy con trai mình chơi sao? Nếu hắn thật sự là cái loại người bại hoại này, bây giờ còn cần ngồi ở chỗ này mượn rượu giải sầu sao?

“Người anh em, ta cảm thấy có thể là ngươi trung văn không học tốt, không phân rõ được giữa thân tình và tình yêu, nhất định là tình cha con mười mấy năm của ngươi tích lũy quá sâu, lập tức bộc phát ra có chút quá , cho nên mới khiến ngươi hiểu lầm định nghĩa tình cha con.”

Thẩm Quân Việt trợn trắng mắt nhìn hắn,“Tình cha con sẽ khiến ta muốn hôn hắn, muốn thượng hắn sao?” Cho hắn là một người thất học không tốt nghiệp tiểu học? hay là thiểu năng thiếu tình thương?

Hàn Dực Phong trợn mắt há mồm, đầu ngón tay run rẩy chỉ vào Thẩm Quân Việt hỏi:“Các ngươi…… Làm? Không phải, ngươi cường hắn ?”

Thẩm Quân Việt cô đơn lắc đầu, lại không đem sự tình buổi chiều nói ra.

Cái loại thời điểm này, có lẽ cứ cường làm đến cùng còn tốt hơn, tối thiểu hắn không cần ngồi ở nơi này rối rắm có nên thượng hay không, nên thượng như thế nào!

“Huynh đệ, ngươi lúc này…… Thật sự là gặp hạn !” Hàn Dực Phong chép chép miệng, như là đang nhấm nháp lại tin tức kinh thiên động địa này, lại vẫn có chút cảm giác không thực.

Ở trong giới của bọn họ, cha cưỡng gian con gái, mẹ chiếm lấy con trai, chú dâm loạn cháu đều không phải chuyện lớn gì cả, hắn không biết những người đó có phải cũng thật lòng hay không, nhưng mọi người không một ai ngoại lệ đều trở thành mục tiêu chê cười cùng gièm pha.

Hắn dám khẳng định, Thẩm Quân Việt nếu thực cùng Thẩm Hạo thành một đôi, truyền ra ngoài, người ngoài chỉ biết nói Thẩm Quân Việt này cầm thú ngay cả con trai mình cũng không bỏ qua, căn bản nhìn không tới chân tình bên trong.

Lại nói, Thẩm Quân Việt có chân tình nhưng Thẩm Hạo không hẳn có a, nếu Thẩm Quân Việt tính toán dùng phương pháp mạnh mẽ, kia thật không khác gì cầm thú.

Hàn Dực Phong đến giờ cũng không tin Thẩm Hạo sẽ đối Thẩm Quân Việt có cảm tình không bình thường ,ở hắn xem ra, Thẩm Hạo bất quá là hài tử vừa nảy mầm thanh xuân, cho dù yêu cha như thế nào cũng sẽ không thật sự yêu phải cha mình.

Thân tình cùng tình yêu thiếu một chữ, lại không phải một bậc thang có thể dễ dàng vượt qua, lại càng không phải là ai cũng có thể gánh vác hậu quả của việc này.

“Vậy tiếp theo ngươi nghĩ làm sao?” Hàn Dực Phong môi phát khô hỏi, hắn vội vàng cũng rót xuống một chén rượu, để mùi rượu nồng đậm kích thích cái đầu choáng váng của mình một chút.

Thẩm Quân Việt không đáp lại hắn, hắn nếu như biết làm sao tiếp theo liền không ở nơi này uống rượu giải sầu .

“Vậy ngươi tính buông tay? Khôi phục lại quỹ đạo cha con bình thường?”

Thẩm Quân Việt lắc đầu, bảo hắn buông tay? Làm sao có thể? Hắn thật vất vả động tâm, thật vất vả có người muốn theo đuổi truy cầu, cho dù người này là con của hắn cũng không thể buông tay !

“Không nghĩ buông tay liền theo đuổi.” Hàn Dực Phong không mang theo bất cứ trách nhiệm đề nghị.

“Theo đuổi ?”

“Theo đuổi !” Hàn Dực Phong giải quyết dứt khoát.

Thẩm Quân Việt dở khóc dở cười, hắn chẳng lẽ không muốn theo đuổi? Đương nhiên không ! nhưng là…… hậu quả cùng đường lui của việc này đều cần trước đó nghĩ rõ ràng .

Hơn nữa, Thẩm Hạo đến cùng nghĩ thế nào hắn cũng muốn làm rõ, chính hắn hãm sâu vũng bùn, không được kéo con trai mình xuống nước, trừ phi đối phương cũng có phần quyết tâm này.

Có điều hắn nếu quyết định theo đuổi Thẩm Hạo , vậy đối phương thích hắn hay không cũng không quá trọng yếu đi? Hiện tại không thích không có nghĩa là tương lai không thích a.

“Vậy liền theo đuổi !” Thẩm Quân Việt trong mắt phát ra ánh sáng kiên định.

“Nhưng công tác bảo mật vẫn phải làm tốt, các ngươi này cũng không phải cảm tình bình thường, bị ai biết liền chờ bị đâm xương sống đi.”

Thẩm Quân Việt đương nhiên biết, không nói những người khác, Thẩm gia nhị lão nếu biết chính mình đem cháu trai ngoan của bọn họ bắt cóc , tâm giết hắn đều có.

“Ta vẫn là trước đem con ta thu phục rồi nói sau.” Thẩm Quân Việt cô lỗ cô lỗ uống hết nguyên một bình rượu, sau đó cầm điện thoại lấy ra đặt ở trên bàn, nhướn mày phân phó Hàn Dực Phong:“Gọi cho con trai ta, cứ nói ta uống rượu, bảo hắn tới đón !”

Có sẵn cơ hội như vậy không lợi dụng cũng quá thua thiệt !

Hàn Dực Phong trợn trắng mắt nhìn hắn, Thẩm Quân Việt do dự vừa rồi kia đã đi nơi nào?

Chẳng lẽ người này gọi chính mình đến căn bản không phải làm tham mưu cho hắn, mà là hướng hắn(HDP) khoe ra chuyện này hay sao?

Thật là có khả năng, loại chuyện này Thẩm Quân Việt tuyệt đối làm được.

Nhìn Thẩm Quân Việt một bộ dáng lão hồ ly, nhớ tới nhân vật quân sư quạt mo này của bản thân, Hàn Dực Phong trong lòng cảm thấy thực xin lỗi cháu ngoan của mình.

Không nghĩ tới hắn lăn lộn ba mươi hai năm, thế nhưng cũng có một ngày sẽ làm ra chuyện giúp lão cha bắt cóc con trai ! làm bậy a !

Bất quá kiểm điểm là kiểm điểm, Hàn Dực Phong vẫn không chút do dự gọi điện thoại, dùng giọng điệu vội vàng nói:“Cháu ngoan a, lão ba ngươi say chết ở trong quán rượu, nhanh chóng lại đây nhặt xác !”

Bên kia điện thoại Thẩm Hạo vội vàng hỏi rõ địa chỉ, sau đó cúp máy.

Hàn Dực Phong lắc lắc di động, cười gian đối Thẩm Quân Việt nói:“Chúc mừng, lấy ta nhiều năm kinh nghiệm đến xem, cháu ngoan vẫn là thực để ý ngươi.”

Một câu khiến cảm giác say của Thẩm Quân Việt hoàn toàn tan biến, ôm lấy bả vai Hàn Dực Phong hỏi:“Hắn nói như thế nào ? Có hay không thực sốt ruột?”

Hàn Dực Phong vươn tay, chỉ chỉ đồng hồ trên cổ tay,“Ngươi có thể tính thời gian từ bây giờ, thời gian chứng minh hết thảy !”

Ngay tại thời điểm lão hồ ly Thẩm Quân Việt cùng Hàn Dực Phong tính kế Thẩm Hạo, Thẩm Hạo hắn đang trong trạng thái đứng ở ngẩn người, đem chuyện phát sinh hôm nay một lần một lần phát lại, khi thì mỉm cười khi thì lo lắng.

Thẩm Hạo sờ sờ miệng mình, mặt trên còn giữ hương vị của Thẩm Quân Việt , thậm chí nóng bỏng khiến người bối rối.

Cánh tay của hắn qua mấy ngày nay tu dưỡng đã tốt hơn phân nửa, chỉ cần động tác biên độ không lớn hoàn toàn không ảnh hưởng sinh hoạt.

Nhận được điện thoại của Hàn Dực Phong, hắn một khắc cũng không dừng lao xuống lầu, bảo Vương Lỗi đi lái xe, thúc giục hắn tăng tốc lại tăng tốc, nếu không phải kĩ thuật lái xe của hắn hữu hạn, khẳng định đoạt quyền điều khiển trước tiên.

Toàn bộ trên đường đi, Thẩm Hạo đều suy nghĩ: Thẩm Quân Việt vì sao lại uống rượu đâu? Có phải hay không sầu không dám về nhà.

Nếu Thẩm Quân Việt đem tất cả đều trở thành hiểu lầm đâu? Thẩm Hạo ánh mắt sắc bén đứng lên, thầm nói:“Thẩm Quân Việt, bước ra một bước này nếu ngươi còn nghĩ quay đầu, liền không phải do ngươi .”

Xe ở cửa quán bar cấp tốc phanh lại, quăng một vòng cua xinh đẹp, Thẩm Hạo đẩy cửa xe ra liền thấy được hai nam nhân ôm nhau ngoài cửa quán bar, chính là Hàn Dực Phong cùng Thẩm Quân Việt.

Ánh mắt  hắn dần dần chuyển tối, tầm mắt nhìn về phía Hàn Dực Phong càng thêm không che dấu địch ý của bản thân.

Hàn Dực Phong không nói gì cười cười, trước kia hắn không nghĩ tới phương diện này, hiện tại nhìn đến tiểu bộ dáng này của Thẩm Hạo nhất thời tỉnh ngộ, này còn không phải chính là ánh mắt nhìn tình địch sao ?

Nói như vậy, vị cháu ngoan này đã sớm đem Thẩm Quân Việt trở thành vật sở hữu của hắn, đáng thương anh em hắn còn vì việc này rối rắm nửa ngày, quả nhiên là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê a.

Hàn Dực Phong đem Thẩm Quân Việt giả say giao cho Thẩm Hạo, tề mi lộng nhãn cười nói:“Cháu ngoan, lão ba ngươi cũng không biết là làm sao, một buổi tối đều lải nhải nhắc tên của ngươi, hắn nhưng là thật sự thực ‘Yêu’ ngươi nga, hảo hảo quý trọng.”

Thẩm Hạo quăng hắn một mắt dao, để Thẩm Quân Việt tựa vào trên người mình, sau đó kêu Vương Lỗi đem Thẩm Quân Việt mê man đỡ lên xe.

“Ngươi như thế nào lại cùng ba ba ta ở cùng nhau ?” Thẩm Hạo ánh mắt lợi hại bắn về phía Hàn Dực Phong.

“A, này a.” Hàn Dực Phong giả bộ nghĩ nghĩ,“Giống như nghe Thẩm Quân Việt mơ mơ màng màng nói là làm một chuyện thực có lỗi với ai đó, sau đó một người ở đây thương tâm khổ sở , ta đây làm anh em tốt thế nào cũng phải giúp hắn thống khoái là đi?”

Thẩm Hạo khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, trừng mắt nhìn hắn một cái,“Xen vào việc của người khác !” Sau đó xoay người lên xe.

Hàn Dực Phong nhìn ô tô đi xa, trong lòng vì bạn tốt của mình cầu nguyện một phút đồng hồ, bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng nam quen thuộc:“Ngươi đây là tiễn mỹ nhân nào mà nhớ nhung không tha như vậy, mỏi mắt chờ mong ?”

Hàn Dực Phong quay đầu, chống lại ánh mắt có thâm ý khác của Hứa Tấn Văn, nhếch miệng lộ ra một nụ cười bi thảm nhất trần gian:“Tiễn Thẩm Quân Việt a, ngươi không biết ta từ nhỏ liền thương hắn yêu hắn muốn chết sao? Đáng tiếc chúng ta chỉ có thể làm huynh đệ một đời.”

Hứa Tấn Văn kinh ngạc chợt lóe mà qua, thành thật trả lời:“Ta còn thật không biết.”

Hàn Dực Phong thầm nói: Ngươi biết rõ mới là lạ, ta nói vớ vẩn cũng nghe không ra sao?

Người này tình thương quả nhiên như hắn nghĩ thấp như vậy, bằng không năm đó cũng sẽ không vì một nam nhân như vậy hủy đi tiền đồ tốt đẹp của mình.

Hắn nhún nhún vai, thu hồi bộ dáng ảm đạm ưu thương kia, kéo Hứa Tấn Văn vào quán bả, ‘‘Coi như là vì phần ta đang thất hồn lạc phách, theo cùng ta đi uống một chén đi.”

Hứa Tấn Văn không phải đến một mình, hắn bảo Hàn Dực Phong đợi một lát, chạy tới cùng bạn mình thì thầm vài câu, lúc này mới cùng Hàn Dực Phong đi cùng nhau.

Hàn Dực Phong lúc này mới ý thức được Hứa Tấn Văn là mang theo người đến , vội hỏi:“Ngươi có chuyện?”

“Một chút việc nhỏ mà thôi.”

Hàn Dực Phong nháy mắt mấy cái, một chút không xấu hổ hỏi:“Ta đây chẳng phải là chậm trễ thời cơ kiếm tiền của Hứa tổng sao?”

“Tiền vẫn là kiếm không xong .”

“Xuy, lời này thật sự không giống như là ngươi sẽ nói ra .”

“Như thế nào? Ở trong mắt ngươi ta chính là thấy tiền sáng mắt ?”

Hàn Dực Phong lắc đầu,“Không phải thấy tiền sáng mắt cũng là công việc hàng đầu .”

“Trước kia quả thật như thế, bất quá lần này sau khi trở về ta quyết định đem hưởng thụ cuộc sống thành hàng đầu.”

“Vậy thật đúng là chúc mừng ngài cải tà quy chính , kiếm tiền chẳng phải vì hưởng thụ cuộc sống sao?”

“‘Cải tà quy chính’ từ này dùng như vậy sao?”

“Không sai biệt lắm đi, dù sao ý tứ đạt tới là được.” Hai người kề vai sát cánh đi vào quán bar, từ bóng dáng nhìn thế nhưng thực xứng đôi.

———————————————-

Chương này đủ dài đi? Chương tiếp theo có tiểu phúc lợi mọi người chờ mong.

2 thoughts on “Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 79

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s