Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 77


Chương 77: Thủ trưởng phát cáu [ thượng ]

“Loạn…… Toàn bộ loạn rồi…… Ta đây là đang làm cái gì?” Thẩm Quân Việt nặng nề mà đánh chính mình một bàn tay, thần sắc phức tạp nhìn chằm chằm thiếu niên trước mắt.

Thiếu niên này là con trai mình không phải sao? Trên thân hắn chảy huyết mạch của mình, tướng mạo của hắn kế thừa một phần mười của bản thân mình, hắn nên được chính mình bảo hộ dưới cánh chim khỏe mạnh mà trưởng thành, mà không phải giống vừa rồi như vậy, bị chính mình ôm vào trong ngực tùy ý xâm phạm.

Hắn cảm giác chính mình bị điên rồi , thế nhưng ngay cả con trai chính mình cũng hạ thủ được, hắn quả nhiên không phải người, vô liêm sỉ đến cực hạn.

Thẩm Quân Việt không dám nhìn ánh mắt Thẩm Hạo, sợ từ cặp mắt phượng xinh đẹp kia nhìn thấy sự thất vọng đối với mình, chán ghét, khinh bỉ đủ loại cảm xúc.

Hắn cho tới nay đều muốn làm một người cha tốt đủ tư cách, nhưng là hiện tại, hắn tự tay đánh vỡ hết thảy.

Thẩm Quân Việt hoàn toàn lâm vào trong hỗn độn, tư duy một mảnh hỗn loạn, hắn không có cơ hội suy nghĩ bản thân vì cái gì muốn làm như vậy, trong đầu chỉ có một ý niệm lăn qua lộn lại: Hắn hôn con trai mình, không phải mấy nụ hôn ngủ ngon bình thường kia, mà là một nụ hôn dài tiêu chuẩn ướt sũng triền miên.

Thậm chí, bởi vì nụ hôn này hắn thế nhưng động dục niệm, vừa rồi nếu không phải Thẩm Hạo đẩy hắn ra trước, hắn có lẽ liền bắt đầu động thủ xé rách quần áo đối phương.

Một khắc kia dục vọng đến cường liệt tấn mãnh như thế, như sóng tràn, chắn cũng ngăn không được, khiến hắn thần chí không rõ đến quên mất người mình ôm là ai.

Không đúng, hắn rõ ràng biết người mình ôm là ai, chỉ là theo bản năng phóng túng chính mình mà thôi.

Hoàn hảo đúng lúc dừng lại, bằng không…… Bằng không sẽ như thế nào? Thẩm Quân Việt không dám nghĩ tiếp.

“Ba ba……” Thẩm Hạo rối rắm nhìn Thẩm Quân Việt, hắn không biết hành động của Thẩm Quân Việt hôm nay là xuất phát từ loại tâm tình nào, là nhất thời ý loạn tình mê hay là……

Thẩm Quân Việt bị hai chữ “Ba ba” này triệt để kéo về thần trí, vẻ mặt của hắn biến ảo khó đoán, trong chốc lát kinh ngạc trong chốc lát xấu hổ trong chốc lát rối rắm, ẩn ẩn còn có chút “Quả thế” giải thoát.

Hắn chưa từng nghĩ tới muốn vặn vẹo tình cha con của bản thân đối với Thẩm Hạo, chỉ coi một hồi vượt qua tình cảm bình thường lúc nãy là tình cha con nhiều năm tích lũy đại bạo phát mà thôi.

Nhưng mà một khắc khi hôn Thẩm Hạo kia, hắn liền biết chính mình sai lầm rồi, hơn nữa là sai mười phần, không có một người cha nào lại bởi vì hôn con trai mình mà sinh ra dục vọng.

Chống lại ánh mắt khó hiểu của Thẩm Hạo, Thẩm Quân Việt vươn tay sờ lên đôi môi sưng đỏ bị chính mình hôn lên, động tác mềm nhẹ, ánh mắt dần tối, cứng rắn bỏ lại một câu “Để ta nghĩ nghĩ……” Liền xông ra ngoài.

Thẩm Quân Việt một đường chạy như điên ra ngoài, ven đường mấy binh lính còn chưa kịp kính lễ chỉ thấy trưởng quan của bọn họ bay đi như một trận gió.

Chạy không có mục tiêu , Thẩm Quân Việt dừng lại dưới một thân cây, thở hổn hển mấy hơi sau đó liền một cước đạp đi ra ngoài, hung hăng đá vào cái gốc đại thụ to bằng hai người ôm này. (Đại thụ : Ta quả thật là đứng yên cũng trúng đạn TT^TT, ta có trêu ai chọc ai đâu a, a, a ,a ~)

Lá cây khô vàng lá cây lao xao rơi xuống, phất qua khuôn mặt cương ngạnh của Thẩm Quân Việt, hắn nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên là hình ảnh vừa rồi Thẩm Hạo chủ động hôn hắn, như có chiếc lông chim xoát qua trái tim, làm người ta ngứa ngáy khó nhịn.

“Thủ trưởng hảo !”

Tiếng hô đầy khí thế khiến Thẩm Quân Việt xoay người, hắn lúc này mới chú ý tới chính mình chạy tới quân doanh khu, trên thao luyện trường mấy chục người đang nghi hoặc nhìn hắn.

Không có biện pháp, bọn họ gặp qua bộ dáng nghiêm túc đứng đắn của Thẩm Quân Việt, gặp qua bộ dáng hắn tùy tiện, gặp qua bộ dáng hắn bá đạo ngang ngược, chính là chưa thấy qua bộ dáng hắn thất kinh như thế.

Hơn nữa, ai tới nói cho bọn họ, Thẩm thủ trưởng vì cái gì hướng về phía một cái cây nổi giận? Nhìn xem cây đại thụ đáng thương kia chỉ còn vài cái lá, bọn lính nhất thời cảm nhận được mùa đông đang đến. (Đại thụ : đúng a, vì cái mao, vì sao lại là ta a, a, a, a TT^TT)

Thẩm Quân Việt cất bước, ánh mắt hung ác đi qua, khiến bọn lính không tự giác đều lui về phía sau, cảnh giác nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của trưởng quan.

Thẩm Quân Việt cởi áo khoác quân trang, bên trong là một chiếc sơmi màu trắng, hắn cởi cúc ở tay áo, tùy ý xắn lên vài cái, lộ ra một khúc cánh tay màu đồng cổ , tràn ngập lực lượng.

“Gần nhất thao luyện thế nào?” Mặt ngoài đã khôi phục bình thường Thẩm Quân Việt hướng huấn luyện viên đang đứng một bên hỏi.

“Báo cáo thủ trưởng, trung đội ba đại đội hai đoàn bảy mục tiêu huấn luyện tháng này đã hoàn thành, mời thủ trưởng kiểm duyệt !”

Vị huấn luyện viên này nói hào hùng như thế chỉ là nói thôi, bọn họ bất quá là một tiểu trung đội nho nhỏ, ba bốn mươi người, nào đến phiên Thẩm Quân Việt cấp bậc lãnh đạo như thế này đến kiểm tra kết quả huấn luyện a?

Đáng tiếc, ngay sau đó sự tình khiến hắn trợn mắt há hốc mồm xuất hiện .

Thẩm Quân Việt nghiêm túc gật đầu, cước bộ càng không ngừng đi đến giữa đám người, đối mọi người ngoắc ngón tay,“Vừa lúc, lão tử hôm nay không thực sự nhàn rỗi, liền cố mà tự mình kiểm nghiệm chút, toàn bộ lên, để ta nhìn xem các ngươi huấn luyện có phải hay không thật sự đủ tư cách .”

Mọi người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, trong lúc nhất thời không ai dám động.

“Như thế nào? Muốn cãi mệnh lệnh sao?”

“Báo cáo thủ trưởng, không dám !” Tênhuấn luyện viên kia tuy rằng nháo không rõ mục đích của Thẩm Quân Việt , vẫn là thực nghe lời hướng bọn lính quát:“Thủ trưởng tự mình kiểm duyệt là vinh hạnh của các ngươi, đều cầm bản lĩnh giữ nhà của mình ra, để thủ trưởng nhìn xem thành quả huấn luyện của các ngươi gần đây.”

“Là.”

Có huấn luyện viên phân phó, đại gia cũng không dám chậm trễ nữa , càng không có sợ hãi, chung quy bọn họ nhưng là có gần bốn mươi người, mà đối phương chỉ là một người mà thôi, loại quần ẩu vây công này bọn họ đều đánh ngượng ngùng.

“Ôi……” Một sĩ binh song quyền nắm chặt, đề khí vọt lên.

Thẩm Quân Việt bước lướt hướng về phía trước, một cú móc phải phóng ra, cùng nắm đấm của đối phương hung hăng ngay mặt chạm vào nhau, như ánh lửa điện liền đem nắm đấm của đối phương đánh lùi.

Tên binh lính kia chỉ cảm thấy một đấm này như đánh lên tấm thép, cả cánh tay đều đã tê rần, cắn môi run run, hắn nghĩ là, hắn nên đi chỗ quân y xem xem .

Thẩm Quân Việt hướng nắm tay của mình thổi một hơi, vẻ mặt ngạo mạn dương cằm nói:“Quá yếu, cùng tiến lên !”

Binh lính còn lại thấy thế, cũng không câu nệ vấn đề vây công hay không vây công nữa, chung quy mặt mũi xa không có trọng yếu bằng sinh mệnh, hơn nữa đây là mệnh lệnh của Thẩm thủ trưởng, bọn họ chỉ là phục tùng mệnh lệnh mà thôi.

Một đám người hỗn loạn xông lên, ngươi ra quyền ta ra cước, Thẩm Quân Việt tùy ý tránh né vài lần, khiến cho đối phương người mình đánh lên người mình.

“Đều chưa học qua tác chiến đoàn thể sao? Nhìn các ngươi loạn thành cái dạng gì !”

Bọn lính tạm thời dừng lại quyền cước, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, rất nhanh liền lĩnh ngộ ra, người nhiều không nhất định lực lượng lớn.

Một đội trưởng đi lên trước một bước, rống lớn nói:“Phân thành bốn tổ, mỗi tổ mười người, thay phiên công kích !”

Thẩm Quân Việt đem khớp xương ngón tay vặn ca ca vang, sau đó hiên ngang lẫm liệt vọt vào vòng vây.

Loại phương thức tự ngược này đem huấn luyện viên đứng bên cạnh nhìn xem ứa ra mồ hôi lạnh, hắn thậm chí nghĩ, vạn nhất Thẩm thủ trưởng bị đám tiểu binh này đả thương thì biết làm sao yêu?

Cũng không biết cấp trên có thể nhân từ mà đối với bọn họ xử lý nhẹ chút hay không.

Có điều, hắn băn khoăn hiển nhiên là dư thừa .

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s