Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 75


Chương 75: Hứng thú xấu xa của Thẩm Quân Việt

Thẩm Quân Việt về đến nhà liền đúng giờ đi thư phòng bắt người lên giường nghỉ ngơi, hắn nhìn Thẩm Hạo tựa vào trên ghế xem phim nước ngoài, hai cánh tay vô lực mất tự nhiên đặt ở hai bên người, nhất thời tim liền mềm xuống.

Đi đến bên người Thẩm Hạo, Thẩm Quân Việt cùng hắn xem vài phút, cuối cùng bị hình ảnh huyết tinh bên trong bộ phim kích thích.

“Hạo Hạo, tuổi này của ngươi hẳn là xem chút phim ảnh nhẹ nhàng tình cảm mới đúng.”

Thẩm Hạo ngẩng đầu, nháy mắt mấy cái nói:“Bộ phim này nói về tai nạn mà trái đất sẽ gặp phải trong tương lai, thực có ý nghĩa gợi ý chỉ dẫn, còn có thể luyện thính lực, nhất cử lưỡng tiện.”

“Được rồi, ngày mai tiếp tục xem, nên ngủ.” Động thủ tắt  máy tính, Thẩm Quân Việt không để ý Thẩm Hạo phản đối ôm con trai trở về phòng.

“Ngày mai vừa không cần đi học cũng không cần huấn luyện, tối nay ta ngủ muộn một chút được không?” Hắn còn đang xem đến cao hứng đâu, trong đầu đều là các loại chiến hạm phi thuyền chưa thấy bao giờ.

Thẩm Quân Việt cúi đầu chống lại cặp mắt phượng sáng rực trong veo kia, tim bùng một cái, cũng không suy nghĩ gì thêm liền trả lời:“Được.”

Chờ hắn phản ứng lại mình thế mà lại thua dưới một ánh mắt, nhất thời tâm sinh bất mãn, có điều cuối cùng nhớ tới Thẩm Hạo đang bị thương nên không phát cáu, hảo ngôn hảo ngữ nói:“Muốn xem cũng được, trở về phòng nằm trên giường xem.”

Thẩm Hạo khóe miệng cong lên một độ cong dễ thấy, mi nhãn cũng chớp động sắc thái vui vẻ, làm cho Thẩm Quân Việt nhìn đến sửng sốt , không biết có phải hắn ảo giác hay không, hắn phát hiện lần này trở về Thẩm Hạo trở nên dễ nhìn hơn rất nhiều, mỗi cái nhăn mày mỗi cái cười đều câu hồn nhiếp phách như vậy.

Hắn lắc đầu khinh bỉ bản thân nói: Phỏng chừng thật sự là ở quân doanh ngốc lâu, nhìn heo mẹ cũng có thể nhìn thành một đóa hoa, huống chi con của hắn vốn lớn lên đã tuấn tú.

Nghĩ như vậy , hắn phát hiện chính mình đã thật lâu không đi tìm giường bạn , mỗi lần vừa có ý niệm này, liền lo lắng Thẩm Hạo hiểu lầm hắn muốn tìm mẹ kế cho hắn (TH), cũng lo lắng bị mấy nữ nhân có tâm kế kia chui vào chỗ trống.

Hắn cũng không muốn bởi vì vài nữ nhân không liên quan kia mà chọc cho Thẩm Hạo không vui.

Hắn âm thầm cười cười, xem ra Hàn Dực Phong nói hắn là nhi khống (L : nhi khống = son complex, yêu con trai quá mức) thật đúng là không nói sai, đời này hắn còn chưa từng bởi vì ai đó mà ủy khuất chính mình, Thẩm Hạo tuyệt đối là ngoại lệ.

“Ba, nhanh đi đem máy tính chuyển qua đây.” Thẩm Hạo ngồi xuống giường, liền nhịn không được thúc giục Thẩm Quân Việt hành động.

“Tuân mệnh ! thủ trưởng !” Thẩm Quân Việt kính quân lễ, ngẩng đầu ưỡn ngực nghiêm túc đi ra khỏi phòng, đem Thẩm Hạo cười ngã vào trên giường.

Không qua bao lâu, Thẩm Quân Việt mang theo một cái máy tính tiến vào, thay Thẩm Hạo tìm bộ phim đang xem dở, sau đó tiến vào trong chăn, ôm con trai cùng nhau xem.

“Vũ trụ bên ngoài trái đất thật sự lớn như vậy sao?” Dân ngoại lai Thẩm Hạo thực khó hiểu hỏi, hình ảnh xa hoa lộng lẫy đó thật sự vượt qua hắn tưởng tượng, khiến người ta không thể không hoài nghi tính chân thật của nó .

“Những thứ này chỉ là các đạo diễn căn cứ hình ảnh hiện có của vũ trụ phát triển ra , ai cũng không biết vũ trụ bên ngoài hệ ngân hà lớn lên là vuông hay là tròn. »

“Vậy mặt trăng thật sự chỉ là một viên đá gồ ghề?”

Thẩm Quân Việt niết cằm Thẩm Hạo cằm nhìn lên nhìn xuống, thở dài nói:“Con trai, môn tự nhiên ở tiểu học ngươi đều là học vô ích sao ? Không như vậy còn có thể là kim quang lòe lòe sao?”

Thẩm Hạo nhất thời im lặng, nhất thời vong hình ngay cả tâm cảnh giác cơ bản nhất đều vứt bỏ, hắn cúi đầu mím môi nói:“Chỉ là cảm thấy…… Quá xấu !”

“Ha ha…… Quả thật là xấu chút, lại qua mười năm hai mươi năm, có lẽ ngươi muốn đi mặt trăng chơi một ngày đều có cơ hội , nhưng mà theo ta nghĩ thì cũng chẳng có gì xem đâu, trọc lóc .”

Thấy Thẩm Quân Việt không nghĩ nhiều, Thẩm Hạo cũng vui vẻ tiếp tục tựa vào trong lòng hắn đặt câu hỏi, chỉ là chuyên chọn những thứ ngạc nhiên cổ quái gì đó để hỏi, miễn cho lại hỏi đến vấn đề thường thức .

Thẩm Quân Việt có thể trả lời liền nói hai câu, trả lời không được liền hừ hừ chơi xấu, xong còn muốn gõ đầu Thẩm Hạo nói:“Ngươi thật đúng là nghĩ về sau làm nhà khoa học hay sao? Hỏi chi tiết mấy thứ này làm cái gì?”

Thẩm Hạo nghĩ, lấy hắn trước mắt về mặt tri thức thiếu gấp mười lần so với người khác, muốn làm nhà khoa học không khác gì với thiên phương dạ đàm.

Có điều, cảm giác bị Thẩm Quân Việt khinh bỉ không tốt một chút nào, hắn trả lời lại một cách mỉa mai :“Ngươi nếu như không biết đáp án nói thẳng là được, ta lại không cười ngươi.”

“Lão tử làm sao có thể không biết? Chỉ là mấy vấn đề mà ngươi hỏi có thể coi là câu hỏi sao?” Hỏi hắn trong vũ trụ có bao nhiêu hành tinh rồi là ,hỏi hắn trên trời có bao nhiêu ngôi sao khác nhau? Có thể trả lời mới là lạ.

“Lão sư giảng không hiểu thì phải hỏi, nếu không Mười vạn câu hỏi vì sao làm sao mà ra đời?”

“Vậy lão sư các ngươi có nói qua, có chút vấn đề là không có đáp án , hỏi cũng đáp không được hay không.”

Thẩm Hạo bĩu môi, hắn đương nhiên biết, có điều nếu như mỗi lần đặt ra vấn đề đều được Thẩm Quân Việt giải đáp , kia thú vị biết bao nhiêu.

Một giờ sau, phim đã hết, Thẩm Hạo mệt mỏi kéo tới, tựa vào lồng ngực ấm áp của Thẩm Quân Việt không muốn hoạt động nửa phần, vì thế nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

Thẩm Quân Việt cúi đầu vừa thấy, vừa vặn nhìn lông mi Thẩm Hạo giật giật, lông mi cong dài lưu lại một đường phác họa duyên dáng, Thẩm Hạo nhắm mắt lại tuy rằng thiếu đi một ánh mắt xinh đẹp, nhưng nhu thuận hơn so với bình thường, nhìn khiến cho người ta muốn hảo hảo yêu thương.

Tay chân rón rén dời máy tính đi, Thẩm Quân Việt đem Thẩm Hạo vòng vào trong cánh tay, để hắn gối lên bả vai mình, sau đó hôn hôn lên trán hắn vén chăn lên ngủ.

Một đêm này, Thẩm Hạo im lặng ghé vào trong lòng Thẩm Quân Việt thật lâu không thể đi vào giấc ngủ, hắn theo ánh trăng ảm đạm lặng lẽ đánh giá Thẩm Quân Việt, thỉnh thoảng ngượng ngùng trộm vài cái môi thơm, quả nhiên là thực ngây thơ.

Thật lâu về sau, khi Thẩm Quân Việt từ trong miệng Thẩm Hạo ngoài ý muốn biết được hắn còn làm qua loại chuyện này, cười đến ngay cả nước mắt đều chảy ra , sau đó đem người ăn sạch nuốt vào bụng, thuận tiện tự mình kiểm điểm một phen.

Thẩm Quân Việt cuối cùng vẫn không thể lưu lại nhà cùng con trai dưỡng thương, hắn hủy bỏ vài công việc cần đi ra bên ngoài, chỉ ở trong đại viện quân khu làm việc, cứ cách hai giờ lại về nhà một chuyến, xem xem con trai có đặc biệt cần cái gì hay không.

Có một số việc hắn có thể để cho Vương Lỗi hỗ trợ, tỷ như ăn cơm, có một số việc lại rất kiên định muốn chính mình động thủ, không muốn mượn tay người khác, tỷ như tắm rửa cùng với……

Thẩm Hạo đỏ mặt đứng ở trước bồn cầu, phía sau Thẩm Quân Việt hai tay thò lên lưng quần hắn, một phen liền kéo quần hắn xuống, sau đó đỡ vật nhỏ của hắn nhắm ngay bồn cầu.

“Ta đều đã nói , tay của ta đã khá tốt rồi , căn bản không cần ngươi phải làm như vậy……”

“Ta thích ! mau xi xi !” Thẩm Quân Việt nhếch miệng cười nói, hắn tuyệt đối không nói cho Thẩm Hạo, mỗi ngày cố chấp muốn đích thân chiếu cố hắn như vậy chỉ là vì thỏa mãn hứng thú xấu xa của mình.

Thẩm Hạo kháng nghị không có hiệu quả, thế nhưng cứ như vậy căn bản tiểu không ra, lại vẫn cứ mắc tiểu  mười phần, hắn nhớ tới hôm nay ở trên TV nhìn thấy quảng cáo về tuyến tiền liệt nam giới, vô cùng hoài nghi bản thân mình về sau già đi có lẽ cần thường xuyên đến thăm khoa tiết niệu của bệnh viện.

Bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp của Thẩm Quân Việt, vành tai trắng mịn bị đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm một chút, Thẩm Hạo cả người run rẩy, cầu xin nói:“Ba…… Ngươi vẫn là ra ngoài đi…… Ta nghẹn thực sự !”

“Ta đây không phải đang tự mình giúp ngươi đi tiểu sao? Đừng nghẹn a !” Thẩm Quân Việt ác ý nhéo nhéo « Tiểu Thẩm Hạo » đang sưng lên, lộ ra vẻ tà tà cười đầy mặt.

Thẩm Hạo đều phân không rõ chính mình đến cùng là nghẹn vì cái gì , hắn cắn cắn đầu lưỡi, khiến cho chính mình thanh tỉnh một ít.

“Ngươi ở đây…… Ta……”

“Thật không biết ngươi đang méo mó cái gì, việc hơn thế này không phải đều đã làm qua ?” Thẩm Quân Việt có hàm ý liếc mắt nửa người dưới của Thẩm Hạo một cái.

Kia có thể giống nhau sao? Hắn Thẩm Hạo một thanh niên hai mươi tuổi bình thường, có thể chấp nhận cùng nam nhân « này nọ này nọ » lại không có cách nào chấp nhận bị nam nhân cho đi tiểu đi ỉ. (L : ải dô, nguyên văn nhá bà con)

“Ta lại không nhìn ngươi.” Thẩm Quân Việt cường điệu một câu.

Đi ra ngoài !” Thẩm Hạo thẹn quá thành giận.

“Nói ngươi đàn bà ngươi còn không chịu phục, đều là đại nam nhân sợ cái gì?”

“Ta bảo ngươi đi ra ngoài !” Thẩm Hạo mặt đỏ sắp chín, liền không biết là bị nghẹn tiểu hay là bị Thẩm Quân Việt chọc tức .

“Liền không !” Thẩm Quân Việt lui về phía sau một bước, hai tay ôm ngực tựa vào tường lát gạch men màu trắng, tựa tiếu phi tiếu nhìn chằm chằm Thẩm Hạo, liền tính cùng hắn chống đối .

Cha và con cùng nhau tắm rửa cùng vào WC gì đó đều là mấy chuyện rất bình thường, như thế nào vừa đến trên người Thẩm Hạo liền đều trở nên không được tự nhiên, sẽ không phải là còn phòng bị hắn đi?

Hắn cũng không tin , áp lực Thẩm Hạo tồn tại còn chống được bản năng sinh lý.

Thẩm Hạo không nói hai lời, chịu đựng chút đau đớn trên cánh tay kéo quần lên rời đi, cả đống phòng ở này cũng không phải chỉ có một buồng vệ sinh, hắn đáng giá ở đây cùng một tên ngu ngốc hao tổn tâm trí sao?

Không đợi hắn đi ra hai bước, một cánh tay mạnh mẽ hữu lực cầm áo hắn đem người kéo lại, Thẩm Quân Việt bất đắc dĩ bại trận,“Phục ngươi , ta đi ra ngoài chờ.”

Thẩm Hạo mắt nhìn trần nhà, trong lòng thúc giục nói:“Đi nhanh đi đi nhanh đi.”

Ngay khi Thẩm Hạo trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, thời điểm này mắc tiểu đã sắp không nín được, Thẩm Quân Việt đột nhiên quay đầu nhếch miệng cười:“Quần giữ lại để ta mặc cho ngươi.”

Thẩm Hạo một cước đá lên cửa, quát:“Mau cút !”

——————————————————

Cần hai chương nữa hai người cảm tình sẽ có tiến triển , hắc hắc, mọi người có phải hay không chờ thực sốt ruột?

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s