Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 72


Chương 72: Cơn thịnh nộ của Thẩm ba

Thẩm Quân Việt thấy hắn đi đường ngay cả cánh tay cũng chưa động một cái, mày nhất thời nhíu lại, vốn có ý định lạnh lùng với hắn vài ngày, lại vẫn là nhịn không được hỏi:“Tay làm sao?”

Thẩm Hạo ghé qua, nếu là trước kia, Thẩm Quân Việt nhất định sẽ đem người ôm vào trong ngực, nhưng là hôm nay, hắn chỉ nhìn nhiều vài lần liền thờ ơ ngồi.

Thẩm Hạo ngồi xuống bên người hắn, kề sát hắn thẳng thắn nói:“Không có gì trở ngại, chỉ là kéo thương mà thôi, thầy thuốc nói nghỉ ngơi vài ngày liền hảo.”

“Không có gì trở ngại?” Thẩm Quân Việt đề cao âm điệu lập lại một câu, sau đó nổi giận đùng đùng hỏi:“Vậy cái dạng gì mới gọi có trở ngại? Gãy tay gãy chân sao? Hay là trực tiếp đi đời nhà ma?”

“Ngươi nhưng thật sự có năng lực a ! xả thân cứu người ! thật vĩ đại đi? Cái loại tình huống này ngay cả binh lính bình thường cũng chưa nắm chắc đem người cứu lên, ngươi ngược lại thật giỏi a, cũng dám đưa tay đi vớt người, còn muốn mạng hay không ?”

Thẩm Hạo cúi đầu làm bộ dạng khuất phục, tùy ý Thẩm Quân Việt nói từ tầm quan trọng sinh mệnh cá nhân lại nói đến hài hòa gia đình rồi lại kéo dài nói đến gia tộc , tóm lại cái gì có thể liên quan tới hắn Thẩm Quân Việt đều không bỏ qua.

Hắn thậm chí hoài nghi, Thẩm Quân Việt hiện tại có phải chịu kích thích quá độ dẫn đến thần kinh não thác loạn hay không, bằng không hắn, một tôn tử đời thứ ba Thẩm gia không tồn tại còn có thể hủy cơ nghiệp Thẩm gia hay sao?

Có điều hắn hiện tại một tiếng cũng không dám nói ra, phải để cho Thẩm Quân Việt phát tiết phát tiết, bằng không nghẹn tức đối với hai người đều không tốt.

Chờ Thẩm Quân Việt mỏi miệng, nói đến mệt mỏi, dừng lại nhìn Thẩm Hạo cúi đầu, tâm tình bất an khẩn kia rốt cuộc thực sự hạ xuống .

Thẩm Quân Việt cũng không phải nói Thẩm Hạo làm không đúng, chỉ là vừa nghĩ đến con của hắn thiếu chút nữa liền bởi vì cứu người không thành mà trả giá bằng tính mạng, liền nhịn không được muốn mắng người, loại thời điểm này, cái gì phẩm đức, cái gì tố chất hết thảy lăn sang một bên đi, hắn chỉ cần con của hắn bình an.

Hắn mạnh mẽ đem Thẩm Hạo kéo vào trong lòng, hai cánh tay hữu lực gắt gao ôm lấy , như là muốn xác nhận người này tồn tại,“Ngươi không biết thời điểm nhận được điện thoại ta đều mờ mịt , liền sợ ngươi gặp chuyện không may, ngươi nếu như xảy ra chuyện ta thật không dám cam đoan sẽ làm ra chuyện gì .”

Thẩm Hạo bị xiết có chút buồn bực, cánh tay cũng có chút đau, nhưng mà hắn một chút cũng không để ý, tựa vào ngực Thẩm Quân Việt nghe tim hắn đập không có quy luật, an ủi nói:“Ba, ta giờ không hảo hảo sao? Lúc ấy chỉ là phản xạ có điều kiện, không nghĩ quá nhiều.”

Thẩm Quân Việt ghé vào lỗ tai hắn thở dài, hơi thở kéo dài kia hạ xuống, trực tiếp thấm đến trong lòng Thẩm Hạo.

“Lần sau loại sự tình này làm theo khả năng là được rồi, quả đất này ít đi một người vẫn quay như thường, nhất là gặp gỡ cái loại tự tìm đường chết này , ngươi quản hắn làm cái gì? Nếu thật sự bởi vì tiểu hỗn đản kia mà trả giá bằng tính mạng của ngươi, đáng giá sao? Ngươi cũng không vì lão ba mà ngẫm lại.”

“Ta biết.” Loại sự tình này vốn chính là nhất thời xúc động, đổi lại là ai sau khi suy nghĩ tường tận nhất định cũng sẽ không ra tay, Thẩm Hạo cũng không cam đoan hắn lần sau nhất định sẽ không xúc động, có điều trước đáp ứng nhất định không sai.

Thẩm Quân Việt ôm Thẩm Hạo không buông tay, cường độ một chút cũng không yếu bớt, thẳng đến Thẩm Hạo thật sự chịu không nổi , đến gần bên tai hắn nhỏ giọng nói:“Ba, tay ta đau.”

Thẩm Quân Việt sửng sốt, tất cả lửa giận tan thành mây khói, hắn vội vã đem người thả ra, từ trên xuống dưới kiểm tra một lần, nhất là hai cái tay vẫn không nhúc nhích kia.

“Ti……” Cánh tay bị Thẩm Quân Việt nâng lên, Thẩm Hạo nhăn mày hít một ngụm khí lạnh.

“Rất đau?” Thẩm Quân Việt vội vàng buông hai tay ra, đem Thẩm Hạo kẹp ở giữa hai chân mình, hai tay khoác lên bờ vai của hắn đau lòng hỏi:“Bác sĩ thật sự nói nghỉ ngơi vài ngày liền hảo sao?”

Thẩm Hạo gật đầu, tự nhiên là đem thương tổn của bản thân hướng đến mức độ thấp nhất.

Thẩm Quân Việt lại gần hôn hôn hai má hắn,“Vậy mấy ngày nay cũng đừng đi trường học nữa , ba ba cũng ở nhà cùng ngươi được không?”

Thẩm Hạo dở khóc dở cười, trước kia hắn bị thương cũng không thấy Thẩm Quân Việt lo lắng thành như vậy a, chẳng lẽ thật là bị hắn dọa đến?

Hắn tựa vào vai Thẩm Quân Việt, làm nũng nói:“Không cần thận trọng như vậy, chỉ là một chút tiểu thương mà thôi.”

“Hai tay đều không thể cử động , ngươi hiện tại cơ bản chính là tàn phế cấp một, ngay cả ăn cơm đều cần người bón, không có ta ở đây sao được?”

Thẩm Hạo nhỏ giọng nói thầm một câu:“Kia không phải còn có chú Lỗi tử ở nhà sao?”

“Như thế nào? Ta muốn chiếu cố ngươi ngươi còn có ý kiến hay sao?” Thẩm Quân Việt nhướn mày , bày ra một gương mặt nghiêm túc, trong tâm ngầm cân nhắc vớ vẩn: Chẳng lẽ hắn so Vương Lỗi lại càng không được người thích?

Không thể a, hắn lớn lên soái hơn Vương Lỗi , cao hơn Vương Lỗi một cái đầu, người cùng có bản lĩnh hơn Vương Lỗi, thấy thế nào cũng là điều kiện của hắn chiếm ưu thế a. (L : quả thật là quá tự kỷ, quá thiếu muối….)

Thẩm Quân Việt trong lòng nhất thời toát ra một đống bong bóng chua chua, ánh mắt nhìn về phía phòng bếp cũng không thân mật như trước kia .

Vương Lỗi đang ở phòng bếp bận rộn đánh cái hắt xì thật lớn, thầm nói :  Kì quái, như thế nào đột nhiên trở lạnh?

Thẩm Hạo tự nhiên là không biết một câu của bản thân liền khiến Thẩm Quân Việt ăn dấm , hắn cường điệu:“Không có, chỉ là ngươi thật sự không cần phải đặc biệt ở nhà chăm sóc ta.”

Thẩm Hạo vốn không phải là một người bám dính, tuy rằng hắn cũng rất muốn mỗi ngày cùng Thẩm Quân Việt ở cùng nhau bồi dưỡng cảm tình, nhưng vì chút tiểu thương ấy liền có chút quá, truyền ra ngoài không chừng hắn liền bị người ta cười nhạo là đồ yếu ớt .

Thẩm Quân Việt chưa nói được cũng chưa nói không được, tựa hồ là đang cẩn thận cân nhắc để con trai ở nhà có khả thi hay không.

“Ba, ta đói bụng.”

Thẩm Hạo ngửi thấy từ  phòng bếp truyền đến mùi thơm giật giật lỗ mũi, giống như có món thịt heo đun cách thủy Thẩm Quân Việt thích ăn nhất, nhớ tới chính mình còn thiếu Thẩm Quân Việt nhất bữa sủi cảo, xem ra trong khoảng thời gian ngắn vẫn là không thực hiện được .

Lúc này đều sắp đến sáu giờ, Thẩm Quân Việt cũng là vừa nghe được tin liền tức tốc trở về, cơm trưa lúc trước cũng chưa ăn , vừa rồi quá mức khẩn trương không cảm thấy đói, lúc này bị Thẩm Hạo nhắc nhở, bụng cũng bắt đầu cô cô kêu to.

Thẩm Hạo đem mặt chôn ở hõm vai Thẩm Quân Việt buồn cười, thẳng đến Thẩm Quân Việt mặt đầy nghiêm nghị đem hắn đẩy ra, hắn mới thu liễm tươi cười, đứng đắn nói:“Ba, đi mau, ta chết đói.”

Thẩm Quân Việt lỗ tai có chút nóng, nhìn chằm chằm tư thế đi đường quái dị của Thẩm Hạo quái nghĩ: Hắn phải chăng thật sự phản ứng quá mức ?

2 thoughts on “Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 72

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s