Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 70


Mợ, cái giao diện post bài mới của wp điên quớ, hi mn…bợn đã về sau một tuần đau thương tự kỷ vì bài thi chả ra gì, lại lao đầu vào tìm việc và hiện tại bợn vẫn thất nghiệp. Cho nên h, b chỉ thỉnh thoảng post bài thôi nhá, ko còn nhiều thời gian edit như lúc đi học nữa (mặc dù hiện tại bợn vẫn chưa đi làm). Mn thông cảm cho b nhá. TT^TT

Chương 70: Con ta lại làm cái chuyện xấu gì ?

Cùng thời gian, xa mãi tại Tây Nam Thẩm Quân Việt cũng nhận được điện thoại của Diệt Tuyệt sư thái .

“Thẩm tiên sinh……” Diệt Tuyệt sư thái ở trong đầu rối rắm một phen, tự hỏi làm thế nào trình bày chuyện này.

“Con ta lại làm sao? Nó lại làm cái chuyện xấu gì ?” Thẩm Quân Việt nhìn là thời gian lên lớp, chỉ cho là Thẩm Hạo chống đối lão sư linh tinh gì đó, cũng không để ý lắm.

“Không…… Thẩm Hạo đồng học lần này xả thân cứu người, thấy việc nghĩa hăng hái làm……”

“Ngươi nói cái gì?” Thẩm Quân Việt đứng phắt lên, quát vào di động:“Ngươi nói rõ ràng cho ta, cái gì gọi là ‘Xả thân cứu người’?”

Nha , từ này có thể loạn dùng sao? Cái gì gọi là xả thân? Con của hắn dựa vào cái gì buông tha bản thân đi cứu người ?

Diệt Tuyệt sư thái không dám nói nhiều, đơn giản đem sự tình trải qua nói một lần, sau đó vội vàng bổ sung nói:“Thẩm Hạo đồng học lần này cứu một mạng người, trường học nhất định sẽ khen ngợi ……”

Không đợi nàng biểu đạt xong tán thưởng đối Thẩm Hạo, Thẩm Quân Việt kinh sợ đan xen, giận dữ mắng:“Trường học các ngươi trông coi hài tử thế nào ? Có học sinh muốn nhảy lầu đã là các ngươi thất trách, thế nhưng còn để một đứa trẻ mười ba tuổi đi cứu, bảo an trường học các ngươi đều chết sạch sao?”

“Không phải…… Chuyện quá khẩn cấp……”

Thẩm Quân Việt nào còn nghe vào những lời này, nhất tâm thầm nghĩ con của hắn hiện tại thế nào ? Có thụ thương hay không có bị dọa hay không? Lần trước đánh nhau bất quá là sự kiện bình thường, là nam hài đều sẽ gặp phải, lần này lại là xả thân cứu người a !

Chỉ là ngẫm lại hình ảnh kia Thẩm Quân Việt đều cảm giác kinh hồn táng đảm, kia chính là sự tình cửu tử nhất sinh a !

Hắn nuôi con trai dễ dàng sao? Cái loại sự tình này nếu thật sự gây tổn hại con trai hắn, đừng nói Thẩm gia nhị lão sẽ nổi bão, hắn Thẩm Quân Việt cũng sẽ phát cuồng !

“Con ta nếu có không hay xảy ra, ta hủy trường học các ngươi !” Thẩm Quân Việt phát một cái thông báo lửa giận cúp điện thoại, phân phó Tô cảnh vệ bên cạnh:“Đi chuẩn bị phi cơ trực thăng, ta hiện tại cần trở về !”

“Thủ trưởng…… Cách kế hoạch còn hai ngày, chuyện nơi này……”

“Lăn nha ! con ta đều sắp không có ta còn quản hắn chuyện hay không chuyện! ngươi đi nói cho lão Đới , kế tiếp bọn họ tự nhìn mà xử lý !”

Thẩm Quân Việt ở trong văn phòng xoay vòng,đã đầu mùa đông lại ngốc ra một đầu mồ hôi lạnh, hắn đánh điện thoại cho Vương Lỗi, bảo hắn đi trường học nhìn trước, sau đó nghĩ nghĩ lại gọi cho Hàn Dực Phong, chuyện này nhất định có người cứng rắn đi nhìn, bằng không Thẩm Quân Việt không yên lòng.

Hàn Dực Phong vừa nghe qua sự tình, đầu tiên là hoảng sợ, sau đó cười nói:“Đi a, không hổ là xuất thân Thẩm gia , quả nhiên không phải hài tử bình thường! yên tâm đi, ta hiện tại liền đi qua.”

Thẩm Hạo bị đưa đến bệnh viện làm kiểm tra chi tiết, cuối cùng phán định chỉ là hai cánh tay bị kéo thương , mặt khác hết thảy bình thường, thầy trò cùng lãnh đạo nhà trường cùng ở đây đợi kết quả lúc này mới lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra.

Chỉ là người trước là vì lo lắng Thẩm Hạo thân thể khỏe mạnh, người sau là lo lắng vị đại thiếu này có xảy ra cái gì không hay Thẩm Quân Việt thực sự sẽ đem trường học bọn họ khai đao.

Thẩm Hạo cau mày nhìn hai cánh tay bản thân đều cụp xuống , hơi động chút liền đau lợi hại, quả nhiên là kéo thương dây chằng, may mà không phải vấn đề lớn, nghỉ ngơi mười ngày tám ngày cũng liền vô sự .

Lâm Chính Hào bị cùng đưa tới cũng được chẩn đoán chỉ là kinh hách quá độ, thêm máu đảo lưu mới hôn mê, không qua bao lâu cũng tỉnh, chỉ là mê man mở to mắt, ánh mắt không tiêu cự, thẳng đến bị người đánh mấy phát mới có động tĩnh.

“Đây là chỗ nào? Ta chết sao?”

Hạ Hầu Trạm lại một bàn tay vứt qua, một tiếng giòn vang thật lớn, hướng về phía màng tai hắn quát:“Ngươi nha đầu óc nước vào ! ngươi chết còn có thể nhìn thấy chúng ta sao? Muốn chết tự chết đi !”

Lâm Chính Hào bị rống xong mới chính thức thanh tỉnh , nước mắt nhất thời ào ào chảy xuống, ôm Hạ Hầu Trạm vừa hôn vừa cắn, lấy làm lạ chính mình còn sống.

Hạ Hầu Trạm một cước đem người đá văng, lau nước miếng trên mặt lộ ra biểu tình đầy chán ghét, sau đó đem đại ân nhân của hắn Thẩm Hạo đẩy đến trước mặt hắn,“Nhạ, lúc này ngươi có thể thoát chết toàn dựa vào Thẩm Hạo đồng học cơ trí dũng cảm, oai hùng quyết đoán, ngươi tự ngẫm lại như thế nào báo đáp người ta đi.”

Tiếng khóc của Lâm Chính Hào chợt dừng lại, lập tức nghĩ tới một màn mạo hiểm vừa rồi kia, hắn đỏ mặt không được tự nhiên đứng ở trước mặt Thẩm Hạo, trừ bỏ liên tiếp giải thích cộng thêm nói lời cảm tạ cũng không nói được hai câu nên lời.

“Ta nói ngươi đứa nhỏ này là sao thế này? Không phải là thất tình sao ? Đến mức muốn chết muốn sống sao? Năm đó lão tử theo đuổi lão bà còn không phải thường xuyên như thế sao , chút năng lực thừa nhận ấy cũng không có về sau làm sao thành gia lập nghiệp?” Vương Lỗi trảo Lâm Chính Hào giáo huấn một trận, cái mặt vốn đã đen nhánh bởi vì tức giận lại càng vặn vẹo, hung thần ác sát đem Lâm Chính Hào lại dọa khóc.

Thẩm Hạo vốn định day day mày, vừa động thủ liền đau lợi hại, không động thủ đành phải động khẩu, lạnh lùng nói:“Các ngươi ầm ĩ làm ta đau đầu !”

Vương Lỗi thái độ biến đổi, đắp lên bộ dáng tươi cười hỏi:“Hạo Hạo, ngươi chỗ nào không thoải mái? Muốn nằm viện quan sát vài ngày hay không?”

“Không cần, ngươi thay ta xin nghỉ vài ngày, thuận tiện tìm Dương Húc đến dạy bù cho ta, mấy ngày nay ta liền không đi trường học nữa .”

“Hảo ! hảo !” Vương Lỗi vốn muốn nói học bù không tất yếu, hảo hảo nghỉ ngơi mới là chính đạo a, bất quá nghĩ đến Thẩm Hạo chăm chỉ, cũng biết sẽ không đồng ý .

————————————————————————-

Cầu chi chi lạp ! buổi tối Thẩm ba ba liền trở lại , không biết là đau lòng nhiều một chút hay là tức giận nhiều một chút.

One thought on “Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 70

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s