Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 67


Chương 67: Muốn đối tốt với một người làm sao lại khó như vậy?

 

Ngày tiếp theo Thẩm Hạo biểu hiện cùng bình thường không có gì khác biệt, nên cùng Thẩm Quân Việt một bàn ăn cơm liền ăn cơm, nên ngồi xe hắn đi học liền an vị mà ngồi, khiến cho Thẩm Quân Việt chuẩn bị một loạt biện pháp xoay chuyển tình thế không thể nào xuống tay.

Thẩm Quân Việt đến nay cũng không biết câu nói kia của bản thân đến cùng là chọc tới chỗ nào của Thẩm Hạo , về sau lôi kéo mấy người bạn tham khảo mới miễn cưỡng tính ra một kết luận, mọi người cho rằng, câu nói kia của hắn tổn thương đến lòng tự trọng của Thẩm Hạo.

Hiển nhiên , Thẩm Hạo là hài tử có lòng tự trọng rất mạnh ,từ nhỏ không có cha yêu mẹ yêu, sinh hoạt dưới sự chiếu cố của Thẩm gia nhị lão, tuy rằng trừ bỏ những mặt khác nên có đều có, nhưng hài tử tâm lý khẳng định tự ti a, từ nhỏ đến lớn khẳng định nghe không ít nhàn ngôn toái ngữ.

Cho nên vừa nghe Thẩm Quân Việt vì bồi thường hắn cấp cho hắn cái này cho hắn cái kia, hắn đương nhiên liền không cao hứng , ngươi nha tưởng rằng thiên hạ tất cả mọi người đều tham tài hay sao?

Thẩm Quân Việt ngẫm lại cũng hiểu được có lý, vì thế từ sau đó không dám nhắc lại đề tài chuyển nhượng tài sản gì đó nữa, chỉ là thời điểm đối đãi Thẩm Hạo nhiều hơn vài phần quan tâm yêu thương, cần phải khiến Thẩm Hạo rõ ràng cảm nhận được tình yêu thương của người cha là hắn .

“Hạo Hạo, đã đến trường học rồi.” Thẩm Quân Việt đem xe dừng ở cổng trường, từ trong kính chiếu hậu đánh giá ánh mắt con trai.

Thẩm Hạo thời điểm tâm tốt đều ngồi ghế phó lái , hiện tại chỉ cần là Thẩm Quân Việt lái xe, hắn liền lập tức xê dịch đến ghế sau ngồi, tuyên bố cùng Thẩm Quân Việt kéo ra khoảng cách.

Thẩm Quân Việt nắm chặt song quyền, hắn tổng cảm giác Thẩm Hạo không phải bởi vì chút lòng tự trọng nhìn không thấy sờ không được này cùng hắn cáu kỉnh, nhưng mà cụ thể là cái gì hắn cũng không biết, trong lòng ẩn ẩn có chút dự cảm bất hảo.

“Ân, ba ba gặp lại.” Thẩm Hạo mở mắt ra, không có cùng Thẩm Quân Việt đối diện, đẩy cửa xe ra liền muốn xuống xe.

Thẩm Quân Việt nhìn sắc mặt con trai như thường, ở trong lòng thở dài,“Hảo hảo đến trường, tan học ta tới đón ngươi.”

Thẩm Hạo tay đẩy cửa xe ngừng một lát, quay đầu nhìn Thẩm Quân Việt nói:“Ngươi nếu bận rộn cũng không nhất thiết mỗi ngày tự mình đến đón.”

Từ sau khi hai người náo loạn một trận, Thẩm Quân Việt liền ở trên người hắn hạ đủ loại công phu, đối với hắn cũng tốt hơn trước rất nhiều.

Thẩm Hạo vui như mở cờ, cũng không có cự tuyệt hảo ý của hắn, hắn muốn muốn cùng Thẩm Quân Việt phát triển đến thứ tình cảm vượt qua tình cha con, trước tiên nhất định phải thắng được sự chú ý của Thẩm Quân Việt, chuyện này với hắn mà nói là chuyện tốt.

“Biết, đi nhanh đi.”

Nhìn bóng dáng Thẩm Hạo biến mất trong đám người, Thẩm Quân Việt lấy ra một điếu thuốc châm lên, ánh mắt không tiêu cự theo dõi phương hướng hắn đi xa, âm thầm tính toán hắn lúc nào đi vào phòng học, lúc nào buông túi sách, cái thời điểm gì lấy ra sách giáo khoa……

Thẩm Quân Việt cảm giác chính mình không bình thường , từ lúc chào đời tới nay cũng chưa từng vì một người mà buồn rầu giống như vậy, cho dù là lúc trước Ninh Uyển Tích (mama bạn Hạo chính chủ) nói muốn sinh hạ đứa con của hắn, hắn cũng là có cũng được mà không có cũng không sao .

“Mợ nó ! lão tử muốn đối tốt với một người sao lại khó như vậy?” Đem tàn thuốc dụi tắt, Thẩm Quân Việt khởi động xe quay đầu trở về, mặc kệ con trai khó nuôi thì như thế nào, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Thời tiết ngày một lạnh,mùa đông phương Bắc đến đặc biệt sớm, Thẩm Hạo kiếp trước sống ở phương Nam , đối với khí hậu kinh thành cực không thích ứng.

Nhất Trung sơ nhất cùng sơ nhị học ở cùng một tòa nhà, ba tầng dưới là sơ nhất, ba tầng trên là sơ nhị, lúc này Thẩm Hạo bao chặt áo khoác đứng ở trên hành lang tầng bốn ngoài phòng học nhìn học sinh dưới lầu chơi đùa.

Trong phòng học mở máy sưởi, tuy rằng không lạnh nhưng khó chịu muốn chết, còn có một cỗ mùi cơ thể , thực khó ngửi , cho nên vừa đến thời gian hết tiết Thẩm Hạo thà rằng ở hành lang chịu gió tạt cũng không nguyện ý đứng ở trong phòng học.

Thẩm Quân Việt đã đi công tác một tuần , nhớ tới trước khi đi công tác Thẩm Quân Việt bộ dáng nhìn muốn nói lại thôi, Thẩm Hạo nhịn không được cong khóe môi.

Hắn biết chính mình đoạn thời gian này tâm tình xấu ảnh hưởng đến Thẩm Quân Việt, thế nhưng khiến hắn không nghĩ tới là, Thẩm Quân Việt thế nhưng sẽ hướng hắn giải thích, cho dù chính hắn chỉ sợ đều không biết nói đang áy náy cái gì.

Thẩm Hạo ánh mắt dần dần thâm trầm lên, hắn là nên thử một lần bước ra một bước hay không đây? Hắn xem như nhìn ra, Thẩm Quân Việt nam nhân này mặc dù đã từng có không ít nữ nhân, nhưng ở trên mặt cảm tình cũng không mẫn cảm hơn bản thân bao nhiêu.

Hắn ngược lại muốn chậm rãi bất tri bất giác, nhưng là lời Thẩm lão phu nhân nói lúc trước khiến hắn có cảm giác nguy cơ , không chừng lúc nào trong nhà liền an bài cho hắn tuyển vị hôn thê, hắn chờ không nổi.

Ngay vào thời điểm hắn đang lâm vào trầm tư, phía sau vang lên một đạo thanh âm yếu ớt:“Thẩm đồng học……”

Thẩm Hạo quay đầu, từ trên cúi xuống nhìn lướt qua nam sinh trước mặt, nhất thời không thể nhớ được tên của hắn.

Đinh Kiền sắc mặt đỏ lên, há miệng thở dốc tự giới thiệu:“Ta là Đinh Kiền, lần trước dự thi…… Cái kia……”

Thẩm Hạo bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai là hắn, ân nhân của mình trong kỳ thi a !

Xem ra hắn gần đây bị Thẩm Quân Việt mê hoặc không nhẹ, thế nhưng đều quên chính mình còn đáp ứng qua tiểu nam sinh này một cái điều kiện .

“Có chuyện muốn ta hỗ trợ?” Vô sự không đăng Tam Bảo điện, Thẩm Hạo lại không cho rằng nam sinh này sẽ vô duyên vô cớ đến tầng dưới tìm mình.

Đinh Kiền gật đầu, khẩn trương hỏi:“Lần trước ngươi từng nói…… Cái kia…… Còn tính sao?”

“Tự nhiên.”

“Ta đây nói ngắn gọn, kỳ thật ta là muốn mời Thẩm đồng học giúp một người bạn của ta chuyển vào Nhất Trung.”

“Bạn của ngươi? Muốn vào Nhất Trung vì cái gì phải hỗ trợ?” Thẩm Hạo đối với những thứ quanh co luồn lách ngầm trong trường học hiện đại cũng không rõ ràng, hắn ban đầu tưởng rằng muốn vào một trường học báo danh giao học phí là có thể .

Nào biết trườn học tốt có danh tiếng hạn ngạch có hạn, chen vỡ đầu cũng không nhất định có thể vào.

Đinh Kiền có chút xấu hổ cúi đầu,“Hắn lúc trước điểm không đủ, lại không có bối cảnh, tìm một ít quan hệ đều nói không có danh ngạch .”

Đinh Kiền nguyên bản là không có tâm tư này , thẳng đến sau khi Thẩm Hạo chuyển trường tới đây hắn nghe được một ít đồn đãi, biết người này bối cảnh rất lớn, ngay cả con trai thị trưởng đều bị hắn bắt đi, nghĩ đến muốn giúp một người tiến vào cũng là chuyện dễ như trở bàn tay .

“Nói như vậy chỉ cần có quan hệ là được thật không?”

Đinh Kiền sợ hắn không đáp ứng, vội vàng cam đoan nói:“Bạn của ta hiện tại thành tích rất tốt, lấy điểm của hắn chỉ cần mặt trên có người khơi thông không có vấn đề .”

Kỳ thật hắn muốn nói, cho dù thành tích rất kém cỏi, quan hệ vững vàng cũng không thành vấn đề, bất quá bọn họ loại tiểu dân chúng sao có thể có cái loại đặc quyền này?

Thời gian giữa tiết không dài, may mà sự tình cũng đơn giản, Thẩm Hạo cân nhắc một phen liền gật đầu ,“Ta trước giúp ngươi hỏi một chút, nếu đúng theo như lời ngươi ta sẽ giúp .”

Đinh Kiền đại hỉ, hắn biết lấy thân phận Thẩm Hạo thật muốn hỗ trợ tuyệt đối có thể thành, vì thế cười thành một đóa hoa, nói cảm ơn liền thí điên thí điên mà đi lên tầng trên, chuẩn bị sau khi tan học nói cho bạn hắn tin tức tốt này.

Hắn vừa đi Hạ Hầu Trạm liền tới đây , nhìn chằm chằm bóng dáng đã đi xa kia hỏi:“Tiểu Đinh tử tới hỏi ngươi muốn thù lao ?”

Thẩm Hạo gật đầu, đem sự tình đơn giản nói một lần, mấy thứ quan hệ quanh co rắc rối này, Hạ Hầu Trạm hiểu rõ hơn hắn.

Quả nhiên, Hạ Hầu Trạm nghe xong liền cười nói:“Quả thật không phải việc khó, có Thẩm thúc xuất mã, ngay cả mặt mũi đều không cần lộ ra liền có thể thành, bất quá…… chút việc nhỏ ấy ta thấy liền không cần phiền toái Thẩm thúc , ta giúp ngươi thu phục đi.”

Thẩm Hạo kinh ngạc, không nghĩ tới Hạ Hầu Trạm còn có thể có bản sự này, hắn vẫn tưởng rằng nam hài gầy teo cao cao này chỉ có tính cách sáng sủa mà thôi.

“Đừng nhìn ta như vậy, ta tốt xấu cũng đã lăn lộn nhiều năm thế này, một ít phương pháp vẫn phải có, bất quá sau khi sự thành ngươi nên mời ta ăn cơm nga, ta giúp cũng không phải giúp không .”

“Không thành vấn đề.” Thẩm Hạo vốn cũng tính mời một ít bạn bè có quan hệ tụ tập một trận, mỗi lần đi ra ngoài hắn đều là thân phận được mời, cũng nên chủ động một hồi .

Từ giờ trở đi, hắn cũng nên vì tương lai làm chuẩn bị .

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s