Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 62


Hôm nay 1 chg thôi nhá mn ~ 

p/s: tên các món ăn trong chg này toàn là chém nhá mong mn thông cảm

Chương 62: Đương nhiên phải ăn a !

 

 “Quay mặt ra đây chút !” Thẩm Hạo một tay cầm dầu hoa hồng , một tay đem mặt Thẩm Quân Việt quay lại.

“Nhẹ chút, nhẹ chút…… Ôn nhu biết không?”

Thẩm Hạo đem dầu hoa hồng đổ một chút ra lòng bàn tay, sau đó dùng lực xát lên mặt Thẩm Quân Việt , dùng sức mà xoa nắn.

“A…… Mưu sát cha ruột a……” Thẩm Quân Việt bắt đầu tận lực mà rên rỉ, kỳ thật cũng không đau bao nhiêu, có nhiều vết thương còn đau hơn cả thế này Thẩm Quân Việt cũng có thể khẽ cắn môi chịu đựng, kêu to như vậy bất quả chỉ là vì tỏ vẻ bản thân đã bị thương “nặng ” bao nhiêu.

Thẩm Hạo khóe miệng co rút,“Ba, ngươi tin lại kêu lớn tiếng một chút ngày mai trong đại viện bát quái liền bắt đầu bay đầy trời hay không .”

Thẩm Quân Việt chỉ vào bên trái gương mặt xanh tím của mình, oán hận hỏi:“Ngươi cảm thấy ngày mai ta như vậy đi ra ngoài liền có thể không có bát quái sao?”

“Khụ…… Ngài có thể nói là không cẩn thận té ngã ……”

“Thích, ngươi nghĩ mọi người đều là người mù a?” Tay Thẩm Quân Việt thủ phủ lên trên mu bàn tay của Thẩm Hạo cùng nhau hoạt động, sau đó không biết nghĩ tới cái gì thần sắc ngượng ngùng buông tay xuống.

Lòng bàn tay trắng mịn mềm mại , xúc cảm kia mang theo độ ấm khác thường, Thẩm Quân Việt không được tự nhiên dời mắt, trên mặt bởi vì vừa bị vân vê xoa thuốc một hồi cũng nóng lên, hắn lột tay Thẩm Hạo xuống, chỉ vào ngực mình nói:“Được rồi, nơi này cũng xoa xoa.”

Thẩm Hạo nghe lời dời đi trận địa, nhưng mà chưa xoa được hai cái đã bị Thẩm Quân Việt đánh,“Được rồi được rồi, một thân toàn mùi dầu hoa hồng, xông chết .”

Thẩm Hạo thần sắc quái dị nhìn hắn một lúc, đến cùng cái gì cũng không nói, thu thập mọi thứ xong liền đi ra khỏi phòng ngủ.

Chuông di động vang lên, Thẩm Quân Việt nhìn tên người gọi, thu hồi tâm tư đang vướng mắc tiếp điện thoại:“Uy, chuyện gì? Đã khuya như vậy rồi cũng không ngại quấy nhiễu người ta mộng đẹp a?”

“Ngươi ngủ? Nghe thanh âm còn rất thanh tỉnh nha.” Thanh âm khàn khàn của Hàn Dực Phong từ đầu kia điện thoại truyền đến.

“Có chuyện mau nói có rắm mau phóng !”

“Yêu, ăn thuốc nổ ? Ta đã đoán đúng chút rượu ít ỏi này làm thế nào mà say nổi nguơi, còn trung khí mười phần như vậy a !” (L: chịu chả biết trung khí là ý gì)

“Đến cùng có chuyện gì? Không nói ta cúp máy a.”

“Ha ha, vừa rồi quên nói cho ngươi , ngày mai Văn ca mời chỉ riêng hai ta ăn bữa cơm, ngươi nhớ rõ đến.”

Thẩm Quân Việt khóe miệng hơi hơi gợi lên, đáng tiếc kéo đến hai má bị thương , đau “Ti” một tiếng mới nói:“Hắn đây là muốn đánh chủ ý lên ngươi hay là muốn đánh chủ ý lên ta?”

Hàn Dực Phong cho một đáp án ba phải cái nào cũng được :“Phỏng chừng là muốn đánh chủ ý cả hai ta a!”

“Ta với ngươi có thể nhấc lên cái quan hệ gì?”

“Trời biết ! trước gặp rồi nói sau, hắn dù sao cũng không đến mức dám hãm hại chúng ta !”

“Đi, thời gian địa điểm.”

Hàn Dực Phong báo thời gian địa điểm, sau đó cười xấu xa hỏi:“Ngươi cùng Diêu đại tiểu thư thực sự nháo chia tay ?”

Thẩm Quân Việt tức giận trả lời:“Ân hừ, ngươi nếu muốn thừa dịp thế chỗ thì nhớ kỹ hành động càng sớm càng tốt, chậm cẩn thận bị người nhanh chân đến trước.”

“Thôi đi, xin miễn thứ cho kẻ bất tài, ta cũng không có tinh lực ứng phó nữ nhân như vậy.” Hàn Dực Phong trợn trắng mắt, ngẫm lại Thẩm Quân Việt cũng không nhìn thấy, vì thế tiếp tục kích thích hắn nói:“Ngươi nên cẩn thận một chút, độc nhất là lòng dạ đàn bà, nữ nhân bắt đầu dậy lên lòng dạ hẹp hòi chính là muốn mạng người .”

“Một nữ nhân như nàng có thể nhấc lên sóng to gió lớn gì ? Có chiêu nào ta tiếp chiêu đó .”

“Cũng đừng quên ngươi hiện tại không phải một thân một mình nữa .” Hàn Dực Phong hảo tâm nhắc nhở nói.

Thẩm Quân Việt hai mắt đông cứng lại, lạnh mặt thận trọng nói:“Nếu nàng dám đánh chủ ý lên Hạo Hạo, ta sẽ khiến nàng chết rất khó xem !”

“Ha ha, ta chỉ là bảo ngươi cẩn thận một chút, cũng đừng quá nhạy cảm, Diêu gia tuy rằng thế lực không lớn nhưng địch nhân chung quy càng ít càng tốt.”

“Ta cũng không nghĩ tới làm khó Diêu gia, chỉ cần bọn họ chớ chọc đến ta là được.”

“Đúng rồi, đứa cháu ngoan kia của ta thì sao? Có phải là say tới rối tinh rối mù hay không ?”

Thẩm Quân Việt khóe miệng kéo ra, run rẩy vài cái, thầm nói: Say cái lông a, thời điểm đánh người  ngược lại thực thanh tỉnh đâu ! hắn nghiêm trang trả lời:“Đúng vậy, đều say đến mất hết tính người !”

Hàn Dực Phong không thể hiểu hết được thâm ý của hắn, cũng không cùng hắn tán gẫu nữa, nói chúc ngủ ngon liền cúp điện thoại.

Thẩm Quân Việt mở máy tính nhận mấy bức thư trọng yếu, sau đó bắt đầu liên hệ người điều tra Diêu gia.

Tuy rằng hắn không e ngại Diêu Thấm Lan trả thù, nhưng chuẩn bị nên làm vẫn phải làm, ngồi chờ chết chưa bao giờ là tính cách của Thẩm Quân Việt hắn.

Chờ hắn xử lý xong mấy việc đó liền nhìn thấy Thẩm Hạo khoác một bộ áo ngủ đơn bạc dáng người đoan chính đứng ở cửa, vì thế cười hỏi:“Đứng ngốc làm cái gì? Sao còn chưa ngủ?”

Thẩm Quân Việt nhìn thời gian, giờ này cũng đã hơn một giờ đêm rồi, tuy rằng là cuối tuần, tiểu hài tử thức đêm vẫn là không tốt .

Thẩm Hạo chỉ thấy Thẩm Quân Việt đang bận không muốn quấy rầy mà thôi, hắn giải thích nói:“Ta làm đồ ăn khuya, muốn ăn chút không?”

Thẩm Quân Việt kinh ngạc trừng mắt nhìn, thật lâu sau mới lấy lại tinh thần,“…… Ngươi nói ngươi làm ?”

Đừng trách Thẩm Quân Việt phản ứng quá chậm, thật sự là hắn không có cách nào tưởng tượng được con trai hai tháng trước ngay cả túi sách cũng không sửa sang nổi hiện tại cư nhiên lại nấu này nọ, sự khác biệt này cũng quá lớn đi.

Thẩm Hạo bĩu môi, hắn trước kia vừa không phải là mọt sách tay trói gà không chặt cũng không phải là võ si cả ngày đả tọa luyện võ , quét tước giặt quần áo nấu cơm có cái gì không biết ?

“Ăn hay không?”

Đương nhiên phải ăn a ! Thẩm Quân Việt ba bước hóa thành hai bước liền xông ra ngoài, cho dù con của hắn nấu là độc dược, hắn cũng phải nếm thử, quá khó có được a !

Xuống đến lầu một, Thẩm Quân Việt đi theo phía sau con trai ra ban công bên cạnh phòng khách, nơi này là nơi hóng mát đãi khách mùa hè của hắn, không nghĩ tới Thẩm Hạo lại nhàn hạ thoải mái như vậy.

Chờ khi hắn nhìn thấy một bầu rượu ấm trên bàn trà, bày tam đĩa điểm tâm lót dạ, kinh ngạc ngay cả miệng cũng không khép lại được, hắn vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy một chén canh suông trụi lủi hoặc là vài miếng bánh mì nướng đen thui, không nghĩ tới lại là đội hình như vậy.

“Đây…… thật sự là ngươi làm ?” Thẩm Quân Việt cảm giác thế giới này rất mộng ảo , con của hắn lại làm đồ ăn, chuyện này liền tốt đến giống như lão gia tử nhà hắn lại sẽ cười mị mị nói với hắn vậy, chỉ tồn tại ở trong mộng cảnh.

Đáng tiếc hiện tại mộng cảnh biến thành hiện thực , vì thế Thẩm Quân Việt trợn tròn mắt, hắn ngốc ngốc ngồi ở trên đệm , tiếp nhận đôi đũa Thẩm Hạo đưa qua, gắp một khối trứng gà tráng nhét vào miệng.

Hắn đều đã làm tốt chuẩn bị trúng độc , nếu quá mặn hắn liền nói: Con trai thật ngoan, biết lão ba khẩu vị nặng; Nếu quá nhạt, hắn liền nói: Con trai thật ngoan, biết ăn quá mặn không thích hợp dưỡng sinh.

Kết quả ăn ăn hắn phát hiện hương vị không phải tốt bình thường , trứng gà tráng không quá sống cũng không quá chín, hiển nhiên cũng không quá mặn hoặc quá nhạt.

Hắn không chết tâm đem chiếc đũa hướng xuống một bàn phía dưới, là một đĩa măng tây xanh xào tôm cầu, nhan sắc xanh mượt vừa thấy đã khiến cho người ta có cảm giác thèm ăn, cắn vào miệng giòn tan , cảm giác còn nguyên tư nguyên vị.

Này đạo đồ ăn bởi vì Thẩm Hạo thích ăn, Vương Lỗi không thiếu làm, nhưng là kia vị nhi cùng Thẩm Hạo làm thật đúng là không có cách nào khác so.

Cuối cùng là một đĩa thịt heo cách thủy trộn miến, đây là món Thẩm Quân Việt yêu nhất a, hắn khẩn cấp gắp khối thịt nhét vào miệng, miệng đầy hương thơm ngon, hiển nhiên so hai món trước càng phù hợp khẩu vị của hắn hơn.

“Hảo, mỹ vị !” Thẩm Quân Việt giơ ngón tay cái lên không chút nào keo kiệt khen, sau đó một tay câu qua cổ Thẩm Hạo ở trên mặt hắn hôn một cái, cười lớn nói:“Con ta thật sự là một nhân tài !”

Thẩm Hạo vẻ mặt tự nhiên dùng khăn lau sạch vết mỡ trên mặt, vẫn là nhịn không được mi nhãn cong cong cười khẽ lên, hắn nhắc bầu rượu đang được hâm nóng trong nước tới, rót cho hai người hai ly rượu.

One thought on “Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 62

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s