Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 57


Chương 57: Tình cha của Thủ trưởng đại nhân

 

Hiểu biết của đám người Hạ Hầu Trạm đối với Hứa Tấn Văn đều đến từ trong giới bát quái, lúc này thấy được người thật, ánh mắt liền có chút phức tạp .

Hứa Tấn Văn ngược lại là không ngại, không chỉ gọi ra tên gọi một đám, thậm chí còn có thể nhớ rõ bọn họ mới trước đây đã làm ra chuyện càn quấy gì, tỷ như: Tiểu tử Dương gia ba tuổi còn từng tiểu ra quần, tiểu tử Lý gia lúc bốn tuổi từng trèo lên cây đào lấy trứng chim… (vân vân).

Hắn lập tức liền đem quan hệ kéo gần lại, mấy thiếu niên tuổi lớn một chút trí nhớ tốt còn có thể phản kích vài câu,“Văn ca ngài năm đó còn mang ta bò qua tường nhà Trương gia đâu……”

Thẩm Hạo ở một bên xem chậc chậc lấy làm kỳ lạ, nam nhân này thật không đơn giản, không chỉ bộ dạng ngọc thụ lâm phong, tài ăn nói cũng là hạng nhất.

“Di? Vị này là……?” Hứa Tấn Văn dạo một vòng chỉ còn lại có Thẩm Hạo còn chưa tiếp đón đến, hắn cố gắng hồi tưởng nửa ngày cũng không nghĩ ra thân phận của hắn, vài đứa trẻ phía trước hắn sở dĩ có thể gọi ra tên của từng người, vốn trước đó cũng phải chuẩn bị một hồi.

Hàn Dực Phong chờ chính là giờ khắc này, lập tức ồn ào nói:“Văn ca, ngươi đoán xem hắn là ai? Ta dám cá ngươi đoán không ra!”

Chu Vũ xách bình rượu chen lại , đem Thẩm Hạo từ trên xuống dưới đều đánh giá một lần, quay đầu hỏi Hàn Dực Phong:“Nếu đoán được thì làm sao?”

“Thích, ngươi nếu như đoán được ta tự phạt một ly ! nếu đoán không được ngươi tự uống một ly đi.”

Chu Vũ sờ sờ mũi, nâng cốc rót rượu cho Hứa Tấn Văn, xám xịt rút về .

Thẩm Hạo cũng không có hứng thú bị người đem làm con khỉ mà nhìn, trực tiếp vươn tay, lạnh như băng nói:“Ngươi hảo, Thẩm Hạo.”

“Thẩm…… Nga……” Mọi người đem ánh mắt nhất tề xoát xoát nhìn về phía Thẩm Quân Việt, quả nhiên thấy Thẩm ba ba hướng con trai vẫy tay:“Lại đây ngồi bên này.”

Đang ngồi mặc kệ lớn nhỏ cơ hồ đều là người cùng bối phận , cũng chỉ có Thẩm Quân Việt này lạ đời, người khác con trai đều còn chưa sinh ra đâu, con của hắn liền đã lớn như vậy .

Trừ bỏ cặp cha con này, còn lại cũng có huynh đệ nhà mình, gặp mặt khó tránh khỏi bị giáo huấn vài câu, sau đó hi hi ha ha chơi tiếp.

Thẩm Quân Việt lôi kéo Thẩm Hạo ngồi vào một góc, cẩn thận hỏi:“Cơm chiều ăn chưa?”

Thẩm Hạo tâm tình không tốt, ngữ khí cũng liền ác liệt lên,“Cũng không nhìn xem hiện tại đã là mấy giờ?”

Thẩm Quân Việt cười gượng hai tiếng, tiếp tục hỏi:“Đã ăn cái gì ?”

Thẩm Hạo trợn trắng mắt, đơn giản trả lời:“Hai chén cơm, một ít rau xanh.”

Tâm thần hắn toàn đặt ở trên người cái nữ nhân kia của Thẩm Quân Việt , nhìn thoáng qua nhịn không được lại nhìn thêm một lúc, chỉ thấy cái nữ nhân kia mặc một cái váy liền thân màu tím nhạt bó sát người, phác thảo ra dáng người ma quỷ lồi lõm khiêu khích, tóc quăn cuộn sóng lớn màu rượu vang buông xuống lồng ngực, khiến nàng tăng thêm vài phần quyến rũ, một đôi mắt to kiều mỵ linh động điện lực mười phần, thường thường nháy mắt đưa tình với Thẩm Quân Việt , thật đúng là…… một vưu vật a ! (vưu vật ~ aka báu vật, tuyệt mỹ.,….)

Ngay cả Thẩm Hạo loại “Thế ngoại cao nhân” không có bao nhiêu năng lực giám định thưởng thức này cũng không thể không tán thưởng một tiếng:“Đẹp !”

Thẩm Quân Việt nhìn ra hắn không yên lòng, theo tầm mắt hắn nhìn lại, nhất thời ho khan hai tiếng,“Cái kia…… Cũng không có gì…… Ngươi không cần để ý.”

“Nga…… Không giới thiệu cho ta sao?” Thẩm Hạo kéo dài âm cuối tựa tiếu phi tiếu hỏi.

“Không cần thiết.” Thẩm Quân Việt kiên định lắc đầu.

Thẩm Hạo khóe miệng hơi hơi cong lên, có những lời này của Thẩm Quân Việt hắn đại khái có thể biết được phân lượng của nữ nhân này , chỉ là, trong lòng hắn vẫn không cam tâm a.

Hắn cúi đầu, mười ngón tay giao nhau đặt ở trên đùi, im lặng cùng với quán bar này không hợp nhau, ngay cả Thẩm Quân Việt cũng chưa phát hiện, buông xuống trong đôi mắt chớp động kia là ánh sáng rực rỡ như thế nào.

Không ít người đều đang vụng trộm quan sát đôi cha con này, ngẫu nhiên xoi mói một phen.

“Đứa nhỏ này vừa nhìn đã thấy không giống Thẩm Quân Việt nhiều lắm, tiểu bộ dáng kia rõ ràng tuấn lãng hơn hắn, thoạt nhìn ngoan ngoãn tinh tế , còn rất được người thích.”

“Nhu thuận thì cũng không thay đổi được sự thật là Thẩm Quân Việt không đến ba mươi tuổi liền thăng cấp thành vú em, mang theo đứa con như thế còn ăn chơi thế nào a?”

“Thích, nam nhân muốn ra ngoài ăn chơi chác táng còn có thể cố kỵ mấy thứ đó, Thẩm Quân Việt cũng không phải không có……”

“Hư……”

“Làm gì?” Người nọ tầm mắt chuyển chuyển, phát hiện vị Diêu đại tiểu thư đang an vị bên người cách đó không xa, nhất thời cười gượng ngừng đề tài.

Trong giới ai cũng biết Thẩm Quân Việt không chỉ có một nữ nhân, Diêu Thấm Lan cũng rất rõ ràng, thế nhưng mọi người rõ như ban ngày chính là, Thẩm Quân Việt mấy năm nay thu liễm rất nhiều, không ít người cho rằng là công lao của Diêu Thấm Lan, ngay cả nàng cũng có loại ý nghĩ này, bởi vậy lòng tin tăng gấp bội.

Trên thực tế Thẩm Quân Việt chỉ là chơi chán rồi , vài năm trước phong hoa tuyết nguyệt theo độ tuổi tích lũy chậm rãi trở nên không còn hứng thú, trừ bỏ một ít địa điểm xã giao hằng ngày cũng không đặt chân đến những nơi trăng gió nữa, giống như hắn nói với Hàn Dực Phong , có thời gian hắn còn không bằng về nhà bồi con trai.

Có Thẩm Hạo ở bên cạnh, Thẩm Quân Việt cũng không chơi đùa tiêu tiền như nước nữa, chỉ cùng mọi người uống rượu, ngay cả ánh mắt ai oán của Diêu Thấm Lan cũng làm như không thấy.

Có phụ huynh Thẩm Quân Việt này ở đây, Thẩm Hạo chỉ là ý tứ tính uống mấy ngụm rượu, nhiều đều bị Thẩm Quân Việt đoạt đi , vài nam nhân muốn chọc đôi cha con không phải bị ánh mắt sắc bén của Thẩm Quân Việt cản trở về thì chính là bị Thẩm Quân Việt tự mình chuốc rượu cho đến nằm sấp xuống .

“Còn có ai muốn nữa?” Tửu lượng của Thẩm Quân Việt là mấy năm nay rèn luyện ra , tuyệt đối ngàn ly không say, hơn nữa ở thời điểm ở trong đội, làm binh lính uống đều là rượu trắng , chút rượu tây này hiển  nhiên không thành vấn đề.

“Có người nào bảo hộ con trai như ngươi sao? Uống mấy ngụm rượu thì thế nào? Ngươi xem đêm nay ai không uống bảy tám cốc ?” Chu Vũ xem không vừa mắt, vỗ bàn quát.

Thẩm Quân Việt cười nhạo một tiếng, châm chọc nói:“Đó là bởi vì bọn họ không phải là lão ba tẫn trách tận lực lại tận tâm như ta.”

“Thích……” Mọi người giơ ngón tay giữa lên tỏ vẻ khinh bỉ.

“Được rồi được rồi, các ngươi đừng lại khiêu khích tình cha của thủ trưởng đại nhân, coi chừng chua chết các ngươi !” Hàn Dực Phong làm người từng trải, thật sự không muốn lại trải qua một lần cảm thụ làn da run lên.

Thẩm Quân Việt không e dè ôm bả vai Thẩm Hạo, lớn tiếng nói:“Đừng đều vây quanh hai cha con chúng ta a, nhân vật chính hôm nay chính là Văn ca, qua hai tháng nữa, chờ ta sinh nhật con ta cho phép các ngươi mỗi người kính một chén rượu !”

“Ta thảo ! đây là nói tiếng người sao? Các huynh đệ, đêm nay không đem hai cha con nhà này gục ai cũng đừng nghĩ rời đi !” Chu Vũ ồn ào đem mọi người triệu tập đứng lên, ngay cả Hứa Tấn Văn cũng đổi vai, gia nhập hàng ngũ vây công.

“Thành ! ta sớm nhìn tiểu tử Thẩm Quân Việt này không vừa mắt ! nha , chuyện tốt toàn thế giới toàn để cho hắn chiếm, còn không để cho người ta sống ?”

Thẩm Quân Việt đứng lên, một cước đạp lên sô pha, xách bình rượu hào khí ngàn vạn quát:“Đến, uống ! sợ các ngươi ta liền không họ Thẩm !”

Tiếng cốc thủy tinh va chạm nối liền vang lên, đoàn người rất nhanh liền tụ tập uống thả cửa.

Thẩm Quân Việt vừa đem bình rượu đã hết buông xuống đã thấy Thẩm Hạo bị một đám tiểu quỷ vây công, này còn gì nữa, đá văng chướng ngại trước mắt ra muốn tiến lên giải vây, đáng tiếc không đợi hắn bước ra một bước liền bị một nhóm người gắt gao bám trụ, Hàn Dực Phong thậm chí một tay còn đẩy ngã hắn, mấy người bốn tay tám chân đem Thẩm Quân Việt đặt ở trên sô pha, không cho hắn nhúc nhích.

“Ha ha…… Xem đứa cháu ngoan kia của ta không phải uống rất cao hứng sao,chính ngươi nương bẹp nhiều chuyện !”

Thẩm Quân Việt cũng không giãy dụa, nhe răng, hướng tới Thẩm Hạo cách đó không xa hô:“Hạo Hạo, ngươi phải chống đỡ a ! chờ lão ba đuổi ngã đám vương bát đản này liền đi cứu ngươi !”

“Ha ha……” Toàn trường cười vang, mấy thiếu niên kia cũng buông ra lá gan, một đám xuống tay càng ngoan độc .

Thẩm Hạo màu rượu vừa lên mặt, bị Thẩm Quân Việt kêu như vậy, khuôn mặt càng đỏ, khó thở hổn hển đập một chén rượu qua,“Ngươi chăm sóc tốt bản thân mình đi !”

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s