Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 55


Chương 55: Bát quái

 

Những ngày tiếp theo, Thẩm Hạo trôi qua rất quy luật, sáng sớm cùng Thẩm Quân Việt huấn luyện,sau khi ăn xong điểm tâm lại để Thẩm Quân Việt đưa đi trường học, nghỉ học nếu trùng vào lúc rảnh rỗi của Thẩm Quân Việt còn có thể nhận được đãi ngộ Thẩm thủ trưởng tự mình tới đón .

Buổi tối sau bữa cơm vẫn chiếu theo quy củ cũ bổ túc hai giờ học thêm, sau khi Thẩm Hạo tùy tiện ôn tập bài tập xong thì một mình đi đến sân huấn luyện rèn luyện.

Kỳ thật, cho dù Thẩm Quân Việt không nói ra câu nói đùa kia, Thẩm Hạo cũng tính toán sau khi học tập vượt qua tiến độ bắt đầu đem võ học đã mất đi nhặt về.

Thế giới này tuy rằng tương đối hòa bình, nhưng hắn cũng không thể làm một người tứ chi vô lực, yếu đuối mặc người ức hiếp.

Sau khi tan học, Hạ Hầu Trạm cùng Thẩm Hạo sóng vai bước đi, ngữ khí chua chua cảm thán nói:“Hạo Hạo, ta phát hiện Thẩm thúc đối với ngươi càng ngày càng tốt !”

Thẩm Hạo khóe miệng hơi hơi gợi lên, tâm tình rất tốt trả lời:“Hắn là ba ta, không đối ta tốt chẳng lẽ là đối tốt với ngươi sao?”

Tuy rằng tốt như vậy cũng không phải điều hắn quá muốn , nhưng được người cưng chiều không ai lại sẽ ghét bỏ.

“Thích, ta nghe một ít lão gia tử ở đại viện nói, Thẩm thúc sủng con trai như vậy, về sau Thẩm gia xác định chắc chắn sẽ dưỡng ra một nhị thế tổ !” Hạ Hầu Trạm sung sướng khi người gặp họa cười:“Về sau bạn hữu ngươi trở thành đại biểu hoàn khố điển hình cũng đừng quên huynh đệ ta, mùi vị có hoàn khố làm chỗ dựa vững chắc khẳng định không tệ!”

“Ngươi cũng đừng trông cậy vào .” Nếu là Thẩm Hạo trước kia thật đúng là không biết chính xác sẽ bị sủng thành cái dạng gì, nhưng Thẩm Hạo Nhiên lại là người được tính là trưởng thành, làm sao lại bởi vì viên đạn bọc đường này đã liền bẻ gãy cứng rắn.

“Ta muốn nói, làm hoàn khố cũng là cần tiền vốn , không chỉ cần phải có chỗ dựa cường đại, còn cần tiền đếm không hết, cuộc sống như vậy…… sướng a !”

Thẩm Hạo trợn trắng mắt, trầm mặc đi về phía trước, tính cách hắn xa một chút, tục ngữ nói gần đèn thì rạng gần mực thì đen, hắn tạm thời còn chưa muốn biến đen.

“Hắc, Hạo Hạo……” Hạ Hầu Trạm thần bí hề hề chen đến bên người Thẩm Hạo, đẩy đẩy bờ vai của hắn.

Thẩm Hạo liếc mắt nhìn hắn, lộ ra ánh mắt nghi hoặc, không biết Hạ Hầu Trạm lúc này lại tính nói cái bát quái gì.

Hạ Hầu Trạm bị hắn nhìn có chút ngượng ngùng, làm bộ ho khan một tiếng mới thấp giọng nói:“Hạo Hạo, ta nhìn thấy vị bàng gia nhi kia của Thẩm thúc.”

Bàng gia nhi? Thẩm Hạo không thể minh bạch ý tứ của từ này.

“Ngươi ngốc a ! chính là tiểu tình nhi, là một đại mỹ nữ rất xinh đẹp rất khêu gợi! lần trước gọi ngươi đi ra ngoài chơi ngươi không đi, ở trong một câu lạc bộ bi da gặp được , ngực kia…… eo kia…… mông kia…… Chậc chậc…… Chính là một vưu vật a !”

“Ngươi là nói nữ nhân của Thẩm Quân Việt?” Thẩm Hạo dừng lại bước chân, tâm tình nhất thời phiên giang đảo hải lên.

Hạ Hầu Trạm trợn trắng mắt nhìn hắn,“Ngươi cũng đừng không để bụng a, dù sao cũng là nữ nhân có khả năng trở thành mẹ kế của ngươi, ta nói cho ngươi hay, mẹ kế này còn trọng yếu hơn so với mẹ đẻ, vạn nhất là loại hàng mặt trắng tim đen, cuộc sống của ngươi về sau cũng không dễ chịu đâu.”

Thẩm Hạo đã sớm minh bạch đạo lý này, nhưng mà Thẩm Quân Việt thích nữ nhân nào, muốn kết hôn với nữ nhân nào, hắn có quyền lên tiếng sao?

Thẩm Hạo vẫn đều cảm giác hạnh phúc của bản thân là trộm đến, hắn thậm chí không dám nói cho Thẩm Quân Việt con trai đẻ của hắn đã biến mất, hiện tại chiếm lấy thân thể con của hắn là một linh hồn đã chết.

Cho nên hắn mới liều mạng thích ứng thế giới này, cố gắng học tập tri thức của thế giới này, chính là không muốn khiến người khác nhìn ra manh mối.

Thậm chí sau khi biết chính mình đối Thẩm Quân Việt có cảm tình không bình thường cũng không dám biểu hiện ra một chút gì, chính là vì muốn đem một phần thân tình không dễ có được này nắm chặt ở trong tay.

Cho dù tương lai có tính giành lấy phần cảm tình này , hắn cũng sẽ sử dụng thủ đoạn ôn hòa nhất, khiến Thẩm Quân Việt cam tâm tình nguyện tiếp nhận hắn.

Bất quá hắn cũng biết việc này khả năng thành công nhỏ đến cực điểm, không đề cập tới giới tính hai người đều là nam, liền chỉ trên người bọn họ chảy huyết mạch giống nhau, cũng đủ để tạo ra một cái hào sâu ngăn cách, còn là một cái hào sâu một khi bước xuống liền có khả năng tan xương nát thịt.

“Hạo Hạo…… Hạo Hạo…… Thế nào rồi?” Hạ Hầu Trạm đẩy đẩy Thẩm Hạo, mặt mang ưu sắc, hắn luôn luôn chưa thấy qua Thẩm Hạo lộ ra loại thần tình bi thương này, từ sự kiện đánh nhau lần trước , hắn đối Thẩm Hạo đã không chỉ là bội phục .

“Không có việc gì, chuyện này ta sẽ chú ý .” Thẩm Hạo mang theo tâm tình phức tạp đơn giản kết thúc đề tài này.

Hạ Hầu Trạm chỉ nghĩ hắn là đang lo lắng cho tương lai, khuyên giải an ủi hai câu hỏi:“Ngày mai là cuối tuần, đêm nay tụ tập ngươi đi sao?”

Thẩm Hạo nghĩ nghĩ cũng không cự tuyệt, trong mười lần mời hắn giống như vậy hắn cũng sẽ đi năm sáu lần, làm cho người ta không thân cận cũng không gây cảm giác bất hòa.

……

“Nghe nói ngươi buông tha cơ hội xuất ngoại lần này?” Hàn Dực Phong vừa cùng Thẩm Quân Việt kết thúc bữa tối, châm thuốc lá cho hai người, đang thanh nhàn mà phun khói thuốc.

Thẩm Quân Việt thưởng thức bật lửa trên tay, nhìn chằm chằm ngọn lửa đang nhảy múa kia trả lời:“Cũng không phải chưa từng đi, có cái gì có thể hiếm lạ ?”

“Yêu, Thẩm thủ trưởng ngài lại thật sự hào phóng, đây chính là cơ hội tốt mạ vàng a, ngươi cũng không phải không biết đội danh nghĩa trao đổi đi một lần trở về ưu việt cực lớn .”

Thẩm Quân Việt liếc xéo hắn một cái,“Ngươi là chê ta còn để người ngoài chú ý chưa đủ đi?”

Hàn Dực Phong cười ngượng ngùng, ngẫm lại quả nhiên là như thế này, lấy tuổi này của Thẩm Quân Việt đã đi đến một bước này, ở trong giới quân chính đã đủ kinh ngạc đi, khiến người hâm mộ ghen tị đó là tất nhiên ,người bình thường âm thầm ngáng chân cũng không ít.

Thẩm Quân Việt đem bật lửa trả cho Hàn Dực Phong, nhấc áo khoác đứng lên,“Nếu không có việc gì ta liền đi về trước , ngươi tính tiền.”

Hàn Dực Phong một phen kéo lấy cánh tay Thẩm Quân Việt, cả kinh kêu lên:“Cái gì? Đêm nay không phải đã hẹn ở quán bar Nguyệt Huy chè chén say sưa sao? Chẳng lẽ những người đó không báo cho ngươi?”

Không thể a, lấy thân phân địa vị này của Thẩm Quân Việt, nào có lần tụ tập nào lại không thông báo cho hắn trước tiên ?

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s