Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 54


Chương 54: Ta thắng

 

Tuy rằng trước đó Thẩm Quân Việt đã định quyết tâm phải đối tốt với con trai, thế nhưng hiện tại loại tâm tình này càng thêm kiên định, hơn nữa hắn không chỉ muốn đối với con trai tốt, còn muốn làm một người cha  đủ tư cách. (L : miễn đi, riêng chuyện bẻ cong thằng con ko lối thoát đã chả đủ tư cách rồi hơ hớ)

Thẩm Quân Việt xốc chăn lên đứng dậy, bỏ lại một câu:“Rèn luyện buổi sáng của ngươi hôm nay liền không phải tham gia, hảo hảo nghỉ ngơi !” Thân trần đi vào phòng tắm.

Từ sau khi Thẩm Quân Việt nói ra câu nói đùa không ảnh hưởng toàn cục, Thẩm Hạo liền đem câu nói đùa này trở thành mục tiêu của chính mình, mỗi ngày dậy sớm sờ soạng cùng Thẩm Quân Việt huấn luyện,sức nghị lực kia so với tinh thần đọc sách lúc trước chỉ có hơn chứ không kém.

Thẩm Quân Việt một đường quan sát hết thảy, rốt cuộc tin tưởng đứa nhỏ này là đang làm thật , hại hắn trán đau đã lâu, giải thích cũng vô dụng, người ta đã nhận định lời này là thật rồi .

Khiến Thẩm Quân Việt càng kinh ngạc là, vốn tưởng rằng thân thể tố chất Thẩm Hạo không được , thế nhưng hắn (TH) lại có thể đem vài hạng mục huấn luyện kia kiên trì thực hiện, tuy rằng mỗi ngày đều mệt nằm sấp xuống , nhưng thành tích này đã vượt xa hắn dự kiến.

Hắn thậm chí bắt đầu hoài nghi ánh mắt nhìn người của Thẩm tư lệnh, bởi vì đoạn thời gian này Thẩm Hạo biểu hiện thật sự không giống một người không thích hợp tham quân ,ngược lại , trên người hắn có tâm huyết và sự dẻo dai bền bỉ mà quân nhân nên có .

Tuyệt đối có thể đào tạo thành tài a ! Thẩm Quân Việt chép chép miệng, cân nhắc tính khả thi của con đường này .

Ánh mắt Thẩm Hạo dừng ở trên bóng dáng những đường cong lưu loát kia của Thẩm Quân Việt, đặc biệt là cái mông cong nảy kia đọng ở trong mắt hắn tựa như một khối bánh ngọt phết mật ong , hận không thể xông lên cắn một ngụm. ( L : = =|||, thằng nhỏ Hạo Hạo này quả thật ko hề có ý thức của tiểu thụ….)

Thẳng đến khi cửa phòng tắm đóng lại, bóng dáng dáng trần trụi kia còn ở trước mắt hắn lái đi không được, hại mắt hắn đều trợn hết cả lên.

Sau khi biết được tính hướng của hắn, Hạ Hầu Trạm còn vụng trộm đưa hắn hai cái đĩa, hắn mang theo tâm lý tò mò đều xem qua một lần, bất quá sau khi xem xong cũng không đặc biệt phản ứng, tóm lại rất không thú vị , không phải cái loại cảm giác hắn muốn này.

Nhưng mà lúc này chỉ nhìn lưng Thẩm Quân Việt thôi cũng khiến hắn cả người khô nóng , mà một loáng xúc động này, hắn lập tức phát giác bộ vị nào đó của bản thân có chút cảm giác đau đớn quen thuộc .

Kéo chăn ra một chút, Thẩm Hạo đầu tiên là bị trạng thái lõa thể của bản thân lúng túng một chút, sau đó lại nhìn đến tiểu huynh đệ của mình có chút sưng đỏ,đây tuyệt đối không phải bộ dáng bình thường, ngược lại như là……

Trong đầu chậm rãi nhớ lại mộng xuân vụn vặt đêm qua, Thẩm Hạo dùng chăn che kín đầu, không cần nghĩ cũng biết đã phát sinh chuyện gì.

Hắn thật không biết phụ thân Thẩm Quân Việt này trong lòng nghĩ như thế nào , phụ thân giúp nhi tử thủ – dâm chẳng lẽ là chuyện thực bình thường sao?

Vì cái gì hắn làm đến thật giống như chuyện thiên kinh địa nghĩa như vậy?

Nếu Thẩm Quân Việt biết hắn có loại ý tưởng này, tuyệt đối sẽ hô to oan uổng, hắn (TQV) cũng là phải làm đủ đấu tranh tư tưởng mới hạ thủ , hơn nữa mỗi lần đều mang theo một chút cảm giác tiểu tội ác, cũng không phải giống Thẩm Hạo nghĩ tự nhiên như vậy.

Chỉ là hắn còn chưa ý thức được, động tác tự nhận là thần không biết quỷ không hay cả hai lần đều bị Thẩm Hạo nhận ra, càng không ý thức được, bởi vì loại hành vi này của hắn, khiến Thẩm Hạo triệt để luân hãm trong ảo tưởng đối với hắn.

Không qua bao lâu, chăn bị người kéo xuống, lưỡng đạo tầm mắt minh lượng xen lẫn cùng một chỗ.

“Thẩm Quân Việt……” Thẩm Hạo ánh mắt thâm thúy mà phức tạp, ẩn ẩn mang theo một cỗ lửa nóng làm người ta không thể phát giác.

“Xem ra lời ta nói đêm qua ngươi không nghe thấy a !” Thẩm Quân Việt nguy hiểm híp mắt, xông lên dùng cánh tay đè nặng cổ Thẩm Hạo giáo huấn:“Nói, ta là người nào của ngươi?”

Thẩm Hạo khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn phun ra đầu lưỡi khó khăn hô hấp,“Phụ…… Thân……”

“Nói, vậy ngươi nên gọi ta là gì?”

Thẩm Hạo dừng một chút, tâm không cam tình không nguyện kêu một câu:“Ba ba.”

“Ân, lúc này mới ngoan !” Thẩm Quân Việt buông hắn ra, đến gần trước mắt hắn nghiêm túc nói:“Tiểu tử thối, không chuẩn không lớn không nhỏ , tên của ta cũng là để ngươi gọi sao?”

Thẩm Hạo ngưng mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, tinh thần không biết ở phương nào phun ra tiếng lòng của bản thân:“Ta muốn gọi.”

Hắn nói nhỏ giọng, Thẩm Quân Việt không nghe rõ, niết mũi hắn hỏi:“Đang nói thầm cái gì đó? Có phải lại ở trong lòng mắng lão tử hay không?”

Thẩm Hạo không tinh thần lắc đầu:“Không.”

Hai người trên giường náo loạn một trận, Thẩm Hạo chờ sau khi Thẩm Quân Việt mặc quần áo cũng rời giường , hắn từ trong tủ quần áo tìm ra một cái áo dài tay của Thẩm Quân Việt mặc vào, quần áo tối hôm qua  khẳng định là không thể mặc , mà quần áo của hắn vốn đặt ở trong tủ quần áo này tất cả đều đã dời về phòng hắn.

Trở lại phòng mình, Thẩm Hạo lúc này mới có thời gian hảo hảo nhớ lại sự tình phát sinh tối hôm qua, hắn chỉ nhớ rõ chính mình sau khi cùng đám Thượng Quan Ngạn uống rượu, liên tục uống xong hai bình rượu vang, sau đó liền triệt để choáng váng, ngay cả làm thế nào về nhà đều không nhớ rõ.

Duy nhất còn có điểm ấn tượng chính là bản thân giống như rượu vào loạn tính , còn ôm Thẩm Quân Việt vừa hôn vừa cắn, có điều từ làn da không có một chút ấn ký của Thẩm Quân Việt mà xét, mấy ký ức đó có hơn phân nửa đều là nằm mơ.

Cũng may, chỉ là nằm mơ ! vạn nhất hắn thực sự sau khi say rượu đem Thẩm Quân Việt gì đó thì làm sao nhìn mặt nhau, quan hệ cha con ngắn ngủi tốt đẹp này xác định chắc chắn là xong đời rồi.

Ngâm người tắm rửa một hồi, Thẩm Hạo đổi quần áo vận động đến sân huấn luyện tìm Thẩm Quân Việt.

Thẩm Quân Việt đang treo người trên lan can hít xà đơn, nhìn thấy con trai bước chậm tới, treo xà đơn hỏi:“Không phải bảo ngươi hảo hảo nghỉ ngơi sao?”

“Không cần, buổi sáng vận động một chút tương đối thoải mái.”

Thẩm Quân Việt cũng không có nói cái gì nữa, tiếp tục một trên một dưới, vừa làm vừa nói:“Vậy hôm nay chạy dài phụ trọng liền bỏ đi , lại đây, trước làm một trăm cái hít xà đơn.”

Một trăm hít xà đơn đối Thẩm Hạo mà nói xem như ở mức độ khó bậc trung , bởi vì người hắn nhẹ, hai tay mềm mại lại hữu lực, treo ở trên xà đơn lạnh lẽo cũng không có cảm giác cố sức, tựa hồ trời sinh liền thích hợp với vận động như vậy .

Thẩm Quân Việt chung quy vẫn thích nhéo niết thịt mềm của hắn chậc chậc lấy làm kỳ lạ:“Ngươi nói ngươi đây trắng giống như công chúa bạch tuyết, ngay cả cơ thịt cũng không có, đến cùng là làm thế nào mà hoàn thành những hạng mục đó?”

“Người cũng không phải càng cứng rắn thì càng có khí lực, vừa nhu vừa cương cũng có thể hảo hảo phát ra lực lượng, có điều cá nhân ta cho rằng trọng yếu nhất vẫn là nghị lực, sức chịu đựng của một người một khi được khai phá ra liền có thể làm được rất nhiều chuyện không tưởng được, mỗi người đều có tiềm năng vô hạn, chỉ cần kích thích được giới hạn đó liền có thể đạt được sự tiến bộ lớn nhất.”

Thẩm Quân Việt yên lặng nhìn con hắn, những đạo lý đó người biết rất nhiều, nhưng chân chính có thể làm được rất ít, không có mấy người thật sự có thể kiên trì được đến giới hạn của bản thân, bởi vì một khi qua được điểm giới hạn này, hiệu quả đạt được là ngược lại , thậm chí còn có thể chịu tổn thương càng nghiêm trọng tổn thương.

Nhưng Thẩm Hạo làm được ,huận luyện mỗi ngày hắn đều hoàn thành giống như kỳ tích,sau mỗi lần hoàn thành đều là gần chết, quả thực mệt mỏi giống như đã mất đi nửa cái mạng.

Cho dù lấy kinh nghiệm mấy năm nay của Thẩm Quân Việt, cũng không thể không bội phục nghị lực của hắn, hắn bức thiết muốn đào móc ra năng lực tiềm ẩn bên trong Thẩm Hạo, hắn muốn biết, đứa con trai này có thể đi đến bước nào.

Ở trong mắt hắn, Thẩm Hạo giống như một bách bảo tương (aka ~ hộp bảo bối), hắn liều mạng đào móc, cuối cùng sẽ có kinh hỉ như vậy.

Hai cha con cùng treo người trên xà đơn, cùng một tiết tấu một trên một dưới, thậm chí ngay cả tần suất hô hấp đều giống nhau .

Thẩm Quân Việt nghiêng mặt quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn đầy mồ hôi của Thẩm Hạo, khóe miệng không tự giác cong lên.

“Chúng ta tới đấu một trận đi?” Thẩm Quân Việt đề nghị.

Thẩm Hạo thân mình ngừng lại, hai tay kéo duỗi thẳng ra, hơi thở dồn dập đều đặn hỏi:“Đấu như thế nào?”

“Xem hai chúng ta ai hoàn thành ba mươi cái hít xà , thế nào?”

Ba mươi vừa vặn là mức mà Thẩm Hạo còn đủ sức, hắn cũng không cự tuyệt, hỏi ngược lại:“Vậy ai đếm?”

“Tự tính, sợ lão tử lừa gạt ngươi hay sao?”

Thẩm Hạo cười khẽ, mặt mày thanh tú dập dờn ra một vòng quang mang nhu hòa, ở dưới ánh mặt trời chiếu xuống phá lệ mê người.

“Hảo a, ta đây đếm một hai ba…… Bắt đầu !” Không đợi Thẩm Quân Việt phản ứng, Thẩm Hạo nắm chặt song quyền, nén chặt bụng, dùng lực đem thân thể nâng lên.

“Thảo ! ngươi chơi xấu a !” Thẩm Quân Việt quát to một tiếng, cũng vội vàng bắt đầu hoạt động.

“Ha ha……” Trên sân huấn luyện im lặng vang lên một đạo tiếng cười non nớt réo rắt.

Thẩm Quân Việt ngốc ngốc đứng ở giữa không trung, không chuyển mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười của Thẩm Hạo, đây là cảnh hiếm thấy a, con của hắn thế nhưng cũng có thời điểm cao hứng như vậy !

“Hạo Hạo…… Ngươi cười lên thật là đẹp mắt !”

Thẩm Quân Việt vẫn biết đứa con trai này lớn lên rất anh tuấn, nhưng là chưa từng cảm nhận được sâu sắc giống như bây giờ, thiếu niên ngũ quan vừa nẩy nở, cũng không phải cái loại đặc biệt xinh đẹp, nhưng chỉ cần cười rộ lên một cái, ngay cả nhật nguyệt đều nhạt nhòa mất đi sắc khí.

Thẩm Hạo thu liễm tươi cười, thản nhiên liếc xéo hắn một cái, động tác của cánh tay không ngừng, chế nhạo nói:“Này cũng có một nửa công lao của ngươi !”

Thẩm Quân Việt tự hào hất cao cằm, soái khí phất đầu, còn đắc ý mà huýt sáo:“Còn phải nói !”

Mà cái hậu quả của việc đắc ý lên mặt này chính là thiếu chút nữa từ trên xà đơn rớt xuống, suýt nữa ném đi mặt mũi lão nhân gia hắn .

Thẩm Hạo cúi đầu buồn bực cười, nam nhân này có đôi khi thật đúng là rất thú vị , hắn buông hai tay ra, nhảy xuống đất, ôm ngực ngẩng đầu nhìn Thẩm Quân Việt mặt còn xuân phong đắc ý, khoe khoang nói:“Ta thắng !”

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s