Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 53


Mai ko có chương mới nha mn ~~~

Chương 53: Ngươi sao lại ở trên giường ta?

 

Sáng sớm, hai người cơ hồ đồng thời tỉnh lại, mắt to trừng mắt nhỏ một hồi, Thẩm Quân Việt lại gần hôn Thẩm Hạo một ngụm, ôn nhu hỏi:“Đầu có đau hay không ? Cảm giác say rượu cũng không dễ chịu lắm.”

Thẩm Hạo còn có chút mờ mịt, thuận miệng hỏi:“Ngươi sao lại ở trên giường ta?”

Thẩm Quân Việt trán co giật, bày ra một nụ cười có thể gọi là nụ cười ma quỷ,“Xem ra ngươi còn chưa thanh tỉnh, ngay cả chính mình ở đâu đều không rõ , vậy liền ngủ tiếp đi !”

Nói xong một phen đem chăn bao kín Thẩm Hạo , người cũng đè lên, bàn tay mạnh mẽ cách một tầng chăn dừng ở trên mông Thẩm Hạo,“Ba ba……” vỗ vài cái.

“Ngươi……” Thẩm Hạo kinh hãi, bị đè suýt thì tắt thở, rầu rĩ ở trong chăn quát:“Ngươi làm gì? Mau buông ra !”

Thẩm Quân Việt nặng nề đánh mười cái mới buông tay, sau đó lột chăn xuống, lộ ra khuôn mặt cấp tốc thở dốc tái nhợt của Thẩm Hạo, nhe răng nói:“Mười cái đánh này là giáo huấn ngươi lấy thân phận vị thành niên ra vào nơi phi pháp ! còn mười cái nữa trước cho nợ , là trừng phạt ngươi uống rượu say.”

Thẩm Hạo sững sờ nhìn nửa người trên tinh tráng lộ ra bên ngoài của Thẩm Quân Việt, miệng giật giật hỏi vấn đề bản thân để ý nhất:“Ta sao lại ngủ trên giường ngươi ?”

Hiển nhiên , Thẩm Hạo đồng học còn chưa từ trong cự đại kích thích cùng Thẩm Quân Việt đồng giường cộng chẩm định thần lại.

“Như thế nào? Ngủ một đêm sẽ chết a? Ai bảo tối hôm qua tiểu quỷ nào đó say rượu rối tinh rối mù, không đem người thả lên giường chính mình nhìn, vạn nhất một đầu lái vào trong bồn cầu chết đuối làm sao?”

Thẩm Quân Việt hồn nhiên không để ý khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Hạo rối rắm thành một đoàn, đưa tay vỗ hai má hắn quát:“Hại lão tử vừa hót cứt vừa xi nước tiểu , ngươi còn bất mãn cái gì?” (L : quá bỗ bã….. Thẩm lão ba hình tượng hình tượng a ~)

Thẩm Hạo đánh tay hắn, trên mặt hư hư thực thực thẹn thùng đỏ một chút, âm thầm thề, về sau quyết không thể uống rượu, đặc biệt dưới cái loại tình huống như tối hôm qua, vạn nhất phát sinh chuyện gì hắn chỉ có thể mặc người xâm lược, thật sự là quá sơ sót.

Thẩm Quân Việt cũng không biết sự ăn năn trong lòng con trai, từ trên cao nhìn chằm chằm xuống hỏi:“Thành thật nói cho ta, tối hôm qua trừ bỏ uống rượu đã làm cái gì ?”

“……” Thẩm Hạo mờ mịt một lúc, sau đó bừng tỉnh đại ngộ nói:“Tụ tập trừ bỏ uống rượu còn không phải là làm bậy sao , bất cứ chuyện gì đứng đắn đều chưa làm.”

Thẩm Hạo này rõ ràng là từ ngữ không thể diễn đạt đầy đủ ý nghĩa, câu trả lời này khiến Thẩm Quân Việt thực không hài lòng, hắn nhếch khóe miệng không chút để ý nói:“Tối hôm qua lúc cởi quần áo cho ngươi nhìn thấy bên trên có dấu môi của nữ nhân.”

Ánh mắt kia rõ ràng đang nói: Tiểu tử, ta đều biết, ngươi còn không thành thật nói ra !

Thẩm Hạo dừng một chút, sau đó lấy một loại ánh mắt quỷ dị phiêu (L : anh em để từ phiêu nguyên văn cho nó máu) Thẩm Quân Việt, miệng giật giật cuối cùng cũng không sửa lại sự hiểu lầm xuất hiện trong câu nói kia của  Thẩm Quân Việt . (L : dấu môi thì đúng cơ mà ko phải của nữ nhân a ~ của nam a, nam x nam a ~)

Có đôi khi, hiểu lầm so với chân tường càng dễ khiến người ra chấp nhận.

Hắn chớp mắt, nhỏ giọng nói:“Có thể là không cẩn thận cọ lên đi, lần sau ta sẽ chú ý.

Thẩm Quân Việt đối với câu trả lời của hắn thực vừa lòng, xoa xoa tóc Thẩm Hạo , sau đó ngồi ngay ngắn trên giường, biểu tình nghiêm túc,“Khụ, ta đây hiện tại tuyên bố một cái gia quy mới.”

“Cái gì?”

“Khụ khụ…… Ta biết ngươi đã xem như tiểu nam tử hán , thế nhưng…… Hoạt động không thích hợp thiếu nhi hoạt động nào đó ( ?) nhất định phải đợi ngươi tròn mười lăm tuổi mới có thể làm.” Thấy Thẩm Hạo biểu tình biến ảo khó đoán, Thẩm Quân Việt giải thích nói:“Ngươi giờ còn đang trong độ tuổi phát dục, không thích hợp làm quá kịch liệt…… Cái kia, ngươi cũng không muốn bởi vì hai năm vui thích này liền ảnh hưởng đến tính phúc một đời đi?”

Thẩm Hạo nhắm chặt mắt, cố gắng bỏ qua không khí xấu hổ quanh quẩn giữa hai người, không chút do dự trả lời:“Ngươi yên tâm, đừng nói mười lăm tuổi, hai mươi lăm tuổi cũng không có vấn đề gì.”

Thẩm Hạo thậm chí đã làm tốt chuẩn bị độc thân một đời, bởi vì hắn không xác định chính mình trừ bỏ Thẩm Quân Việt còn có thể yêu người khác hay không .

Nếu không thể,  đoạn cảm tình này đã chú định là một trường bi kịch.

“Khụ, kia cũng không cần quá áp lực, nam nhân nha, thư giải thỏa đáng cũng là tất yếu , biện pháp phải làm thì vẫn nên làm, miễn cho…… Ha ha, ngươi biết ……” Thẩm Quân Việt nhìn con trai chỉ nhỏ hơn mình mười sáu tuổi, cười đến có chút miễn cưỡng.

Thẩm Hạo lòng có sở cảm (L : chả hiểu), cảm khái một câu:“Hài tử ngoài ý muốn có được quả thật không quá được người yêu thích.”

“Gì? Ta không phải ý tứ này !” Thẩm Quân Việt vội vàng giải thích:“Ta thừa nhận lúc trước là không quá muốn, lúc ấy lòng gánh vác trách nhiệm không mạnh mẽ, nhưng ngươi dù sao cũng là con ta, trong người chảy dòng máu của ta, chẳng lẽ ta còn có thể để ngươi tự sinh tự diệt hay sao?”

Thẩm Hạo liếc mắt nhìn hắn, thầm nói: Mười ba năm trước ngươi còn không phải là tùy ý Thẩm Hạo tự sinh tự diệt sao? Nếu không phải có ông bà nội yêu thương hắn, Thẩm Hạo có thể lớn đến mười ba tuổi hay không vẫn là vấn đề.

“Uy, ngươi sẽ không phải là muốn cùng ta lôi chuyện cũ đi?”

Thẩm Hạo đứng ở góc độ của chủ cũ tự hỏi một hồi, nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra tiếng lòng của chính mình:“Chúng ta trước kia tuy rằng không hòa hợp, nhưng mười mấy năm nay ta có ăn có mặc, không phải chịu đói không phải chịu đông lạnh, có thân nhân có bằng hữu, không phải cô đơn một người, cuộc đời vốn là có được có mất, người ham viên mãn sẽ không hạnh phúc .”

So với mấy cô nhi không cha không mẹ kia, Thẩm Hạo đã đủ hạnh phúc .

Thẩm Hạo nhìn biểu tình mang theo ăn năn của Thẩm Quân Việt, an ủi:“Huống chi chúng ta hiện tại đã ở chung thực hòa hợp không phải sao?”

Trời biết, có người cha này, Thẩm Hạo Nhiên hắn sống lại mới chính thức trở nên có ý nghĩa.

Thẩm Quân Việt vốn còn thực cảm động, đứa con trai này thật hiểu chuyện a, biết vì người khác mà suy nghĩ a, nhưng nghe được một câu cuối cùng liền nhịn không được phản bác:“Chúng ta như vậy cũng gọi là ở chung hòa hợp?”

“Ân? Chẳng lẽ không đúng?” Thẩm Hạo nghĩ lại tỉ mỉ một hồi, không phát hiện có thời điểm bất hòa a.

“Xem ra, quả nhiên vẫn là ta sơ sót……” Thẩm Quân Việt lắc lắc vai, trước kia hắn không biết giữa hai cha con là như thế nào , nhưng lấy những gì hắn trong khoảng thời gian này cẩn thận quan sát mà xem xét, hắn cùng Thẩm Hạo ở chung cũng không phải là hình thức của cha con bình thường .

——————————–

Còn có hoa sao? Không có hoa liền thưởng phiếu đi, sương minh không kiêng ăn .^_^

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s