Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 50


Tối mát mn ^^~

Chương 50: Thẩm thiếu thực hài hước

 

Mĩ Dạ là một hội sở xa hoa, người có thể đi vào đây đều không phú thì quý, Thẩm Hạo ở cửa xuất ra thân phận, một bồi bàn không kiêu ngạo không siểm nịnh dẫn hắn vào cửa, một đường đưa đến một gian ghế lô ở tầng năm.

Nghe được Thẩm Hạo đến Hạ Hầu Trạm vừa lúc mở cửa, nhìn thấy Thẩm Hạo lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn cực sáng lạn,“Hạo Hạo, ngươi rốt cuộc đã đến, ta còn tưởng phải đi đón ngươi đó.”

Thẩm Hạo đứng ở cửa, tùy ý nhìn lướt qua cảnh tượng dâm mĩ bên trong ghế lô, bên trong nam nam nữ nữ đều có, đại khái hai mươi mấy người, đều là có đôi có cặp, có một số đã ôm thành đoàn lăn trên sô pha .

Hạ Hầu Trạm sắc mặt có chút xấu hổ, loại trường hợp này hắn đã thấy nhiều, nhưng dù sao Thẩm Hạo là lần đầu tiên tham gia bọn họ tụ hội, mấy gia hỏa này tốt xấu gì cũng phải thu liễm một chút chứ?

“Hắc, nhóm người vội vàng bại hoại háo sắc các ngươi này, người đã đến rồi nhìn không thấy a?” Hạ Hầu Trạm một quyền đập vào trên cửa, bừng tỉnh vô số uyên ương.

Thẩm Hạo khóe miệng ngậm một điểm tiếu ý mất tự nhiên, nhìn vài nam sinh không lớn không nhỏ đẩy bạn gái bên người ra, động tác nhanh chóng sửa sang lại quần áo.

“Thẩm thiếu……”

Lúc này mọi người đều thấy được Thẩm Hạo vào cửa, nhanh chóng đứng lên nghênh đón, toàn bộ ghế lô chỉ có một thiếu niên còn lão thần tự tại ngồi ngay ngắn , phá lệ gây chú ý.

Lý Khánh dẫn đầu đi tới, cười trêu ghẹo Thẩm Hạo:“Thẩm thiếu thật đúng là người bận rộn a, bọn này đây mời nhiều lần như vậy cũng không chịu cho mặt mũi.”

Thẩm Hạo không nghĩ tới hắn cũng ở đây, lễ phép gật gật đầu, sắc mặt như thường hướng vào bên trong,“Là có chút bận rộn, vừa lúc thi xong ra ngoài thả lỏng một chút.”

Lý Khánh đều đã làm tốt chuẩn bị mặt nóng dán mông lạnh , không nghĩ tới Thẩm Hạo thế nhưng sẽ trả lời, tâm tình rất tốt,“Ha ha…… Thẩm thiếu cầm danh đệ nhất toàn ban quả thật nên ra ngoài chúc mừng chúc mừng.”

Nói xong liền lãnh nhiệm vụ giới thiệu Thẩm Hạo cho mấy người bọn hắn trong ghế lô, Hạ Hầu Trạm đi theo phía sau bọn họ bĩu môi, thầm nói: Chính là ngươi con mẹ nó dối trá nhất!

Thẩm Hạo làm quen từng người một, bên trong hơn phân nửa đều là người hắn đã gặp qua ở đại viện thế nhưng gọi không nổi tên , trước kia Thẩm Hạo không quan tâm những việc đó, sau khi bị Thẩm Quân Việt giáo huấn một trận mới chậm rãi mà để ý tới.

Thẩm Hạo không lạnh không nóng cùng mọi người chào hỏi, cuối cùng khi giới thiệu đến thiếu niên duy nhất còn ngồi ở đây, Lý Khánh thật là cung kính nói:“Vị này là Thượng Quan gia Thượng Quan Ngạn, ở nhà là thứ ba, chúng ta đều gọi hắn tam thiếu.”

Thượng Quan gia cùng Thẩm gia giống nhau đều quyền cao chức trọng, chỉ là Thẩm gia trọng tâm ở quân giới, Thượng Quan gia trọng tâm ở chính giới, có chút mùi vị ngang hàng nhau như thế.

Thẩm Hạo đối với Thượng Quan gia này mức độ hiểu biết cũng chỉ dừng lại ở dòng họ này thực ngưu bức, giống như những người khác dùng vài chữ vô cùng đơn giản:“Ngươi hảo, ta là Thẩm Hạo.”

Thượng Quan Ngạn đẩy mĩ nữ trong lòng ra đứng dậy cùng Thẩm Hạo nắm tay, cười đến ý vị thâm trường nói:“Đã sớm nghe nói Thẩm gia đời này sinh ra một đồng lứa khác loài, quả nhiên nổi tiếng không bằng gặp mặt, ngươi hảo.”

Những lời này khiến mọi người nghe ra hương vị không giống nhau, vội vàng nhìn về phía Thẩm Hạo, sợ hắn sẽ ở dưới cơn giận dữ phủi tay mà rời đi.

Đáng tiếc Thẩm Hạo thực lạnh nhạt, đáp lễ nói:“Tam thiếu ngược lại là một bộ hảo tướng mạo, tướng mạo phong lưu, tương lai cần phải cẩn thận chọc nát đào hoa.”

Hạ Hầu Trạm cố nén không cười ra tiếng, thấy bầu không khí có chút cương ngạnh, bước lên phía trước giải vây cho Thẩm Hạo:“Ai nha, Hạo Hạo ngươi còn có thể đoán mệnh sao?”

“Cũng biết qua một hai.” Thẩm Hạo kiếp trước hai mươi năm sống ở đạo quán, tự nhiên tránh không được sẽ tiếp xúc mấy thứ này, cho dù không dụng tâm học ,nhưng học vấn để xem tướng mạo vẫn là biết đến.

“Ngày sau cũng giúp ta tính tính .”

Thẩm Hạo liếc mắt nhìn hắn,“Ngươi không cần tính, chỉ xin khuyên một câu: Họa là từ ở miệng mà ra.”

Hạ Hầu Trạm vốn chỉ là một câu vui đùa nói, không nghĩ tới Thẩm Hạo đã vậy còn quá nghiêm túc trả lời, này nếu đổi người khác phỏng chừng đương trường liền mặt lạnh bất hòa, có điều Hạ Hầu Trạm cùng Thẩm Hạo quan hệ không phải bình thường, lập tức che miệng vừa buồn phiền vừa nói:“Ta đây không nói.”

Lý Khánh ở một bên hoà giải,“Không nói mấy thứ này nữa , Thẩm thiếu ngồi a, vừa rồi ngươi chưa tới sợ chọn người không hợp tâm ý ngươi liền không lựa chọn, ta giờ tìm quản lý đến.”

Nhìn qua, Lý Khánh là người rất có bản lĩnh giữ thể diện, cho dù hắn trong lòng không hẳn để ý vị thiếu gia Thẩm gia này, nhưng từ biểu hiện bề ngoài thủy chung là chân thành thân thiện.

Thượng Quan Ngạn đã ngồi xuống ôm mĩ nữ tán tỉnh , nghe vậy ngẩng đầu nói:“Muốn nữ hài hay là nam hài, đến nơi này cũng đừng câu thúc , mọi người đều là ra ngoài chơi, vui vẻ quan trọng nhất.”

Thẩm Hạo đã sớm chú ý tới trong ghế lô không ít người trong lòng ôm nam hài thanh tú, rốt cuộc đã tin câu nói kia của Hạ Hầu Trạm: Hiện tại người làm gay rất nhiều.

“Ta không cần, các ngươi tùy ý.” Thẩm Hạo không có cách nào hiểu được mấy thiếu niên ôm người giở trò kia, vài người trong đó thoạt nhìn còn nhỏ hơn so với hắn, tuổi này còn chưa đủ lông đủ cánh đâu, muốn làm cái gì cũng lực bất tòng tâm a, thú vị sao?

Đời trước trong nửa năm bị đuổi giết kia cũng từng ở kỹ viện trốn tránh, cũng hiểu được, mấy thư sinh mặt ngoài tao nhã nhã nhặn kia hơn phân nửa đều phong lưu thành tính, những nam sinh trước mắt này chỉ sợ không có mấy người thực sự cong.

Bên người Hạ Hầu Trạm cũng ngồi một tiểu mỹ nhân thanh lệ, chỉ là dáng người kia so với người kia trong lòng Thượng Quan Ngạn kém rất nhiều, thấy Thẩm Hạo không hợp số đông như vậy, hắn ai thán một tiếng, oán thầm sau khi vị thiếu gia này đến đây , chỉ sợ mọi người cũng rất khó buông lỏng mà chơi bời.

Thượng Quan Ngạn lớn hơn Thẩm Hạo hai tuổi, nghe hắn nói như vậy cố ý nhìn Thẩm Hạo nhiều hơn vài lần, đại khái đoán được hắn là lần đầu tiên ra ngoài chơi, ra vẻ am hiểu khuyên nhủ:“Mỹ nhân ở hội sở này đều rất biết tình hình rất thức thời, Thẩm thiếu gọi bồi rượu cũng không tệ .”

Nói đến uống rượu Thẩm Hạo tâm động , đời trước vẫn không cơ hội chạm đến, đời này tuổi còn nhỏ, ở nhà Thẩm Quân Việt tự nhiên sẽ không chủ động rót rượu cho hắn, nhưng làm một nam nhân trưởng thành, sự hiếu kỳ đối với rượu là rất lớn.

Lý Khánh thấy hắn không phản đối, bảo quản lý hội sở mang theo vài nữ hài còn nhỏ tuổi cho Thẩm Hạo chọn.

Ai biết Thẩm Hạo thản nhiên nhìn lướt qua, trực tiếp phân phó:“Đổi nam .”

Toàn trường đều im lặng , một thiếu niên trong lòng ôm nam hài huýt sáo nói:“Không nghĩ tới Thẩm thiếu dĩ nhiên là trong giới.” Nói xong xoạch một ngụm hôn lên gương mặt nam hài kia .

Hạ Hầu Trạm là người duy nhất ở đây biết trước chuyện tính hướng của Thẩm Hạo, hung hăng trừng mắt nhìn Lý Khánh một cái, thầm nói:“Nhiều chuyện mẹ ngươi !”

Thẩm Hạo không quá để ý, tựa vào sô pha không nhìn tới ánh mắt rực lửa tìm tòi nghiên cứu chung quanh, nói:“Nam nữ thụ thụ bất thân, nếu là bồi rượu gọi nam đến tận hứng chút.”

“Phốc !” Không ít người nghe được mấy chữ “Nam nữ thụ thụ bất thân” ngay cả rượu đều đã phun ra, nhưng Thẩm Hạo nói đứng đắn nghiêm túc, bọn họ cũng không biết vị này không phải đang nói đùa.

“Không nghĩ tới Thẩm thiếu còn rất hài hước !” Thượng Quan Ngạn khóe miệng mỉm cười xem kỹ Thẩm Hạo, thái độ lúc trước của Thẩm Hạo khiến hắn tưởng rằng Thẩm Hạo là một đại thiếu gia tính cách quái gở, lúc này hắn đã nghĩ lại , vị này chỉ sợ là còn thành thục hơn so với bọn hắn mới khinh thường cùng nhau nhốn nháo ầm ĩ cùng với bọn hắn.

Có phương hướng chính xác, rất nhanh liền có nam hài xinh đẹp đi đến, đại khái mười bốn mười lăm tuổi, một đôi mắt phượng lẳng lơ gợi tình nhìn chăm chú vào người trong ghế lô, sau đó trực tiếp hướng bên người Thẩm Hạo đi tới.

Đều là lão luyện nơi trăng gió, thực dễ dàng liền có thể phân rõ ra khách của mình là ai.

“Oa dựa vào, có cực phẩm như vậy vừa rồi sao không mang lại đây?” Vài thiếu niên thích nam sinh ánh mắt làm càn nhìn chằm chằm khuôn mặt tinh xảo kia, eo tinh tế , mông cong cong, lại so sánh với nam hài trong lòng mình liền có chút không hài lòng .

Thượng Quan Ngạn cười trả lời:“Là ta cố ý bảo Lưu quản lý , tổng không thể để Thẩm thiếu chọn mấy người còn lại đi?”

Mọi người còn chưa sắc dục huân tâm đến không rõ lý lẽ tình cảnh, vài thiếu niên vốn còn mang theo bất bình trong lòng lần lượt tỏ vẻ:“Đó là tự nhiên !”,“Hẳn là !”

Mọi người ra ngoài chơi đều có ăn ý, thứ tốt tự nhiên là do người có thân phận cao có được, thân phận của Thẩm Hạo đặt ở đó, ở đây trừ bỏ Thượng Quan Ngạn ai còn có thể qua mặt hắn?

Thẩm Hạo mới mặc kệ mấy người này, bảo vị nam hài thiên kiều bá mị rót rượu, khẩn cấp phẩm một ngụm, mới nói :“Tí nữa uống xong rượu các ngươi ai thích liền mang đi hảo.”

“Ha ha…… Điều này sao không biết xấu hổ?” Miệng nói ngượng ngùng, người nọ ánh mắt đều tiêu ở bên người Thẩm Hạo không dời đi .

Thẩm Hạo nhớ rõ hắn, là một thiếu niên tên là Triệu Hồng Trạch, Lý Khánh giới thiệu còn cố ý cường điệu là thiếu gia nhà vị thị trưởng mới nhậm chức kia.

Thẩm Hạo không biết vai trò của Thẩm Quân Việt trong quá trình thay đổi thị trưởng mới cũ, ở đây lại có không ít người biết nội tình , tự nhiên đem Triệu Hồng Trạch trở thành người của phái Thẩm Hạo.

“Thẩm thiếu là đối Tiểu Vũ không hài lòng?” Nam hài kia ôm lấy cánh tay Thẩm Hạo, lóe mắt phượng mảnh dài nói:“Ngài liền cứ như vậy đem Tiểu Vũ nhường cho người khác thực khiến người thương tâm.”

Khóe miệng Thẩm Hạo mang theo một điểm độ cong, hắn ngũ quan vốn là thanh tú, phối với hắn lại là một đôi mắt không ăn khớp, tư thái biếng nhác, quanh thân trên dưới đều lộ ra hương vị lãnh ngạo, nam nhân như vậy nếu là gay tuyệt đối là người hấp dẫn nhất.

Cho dù Thẩm Hạo bề ngoài chỉ là thiếu niên mười ba tuổi, nhưng bên trong hắn lại là thanh niên hai mươi tuổi, giơ tay nhấc chân gian đều có mị lực thành thục hơn nhiều so với nhóm thiếu nam thiếu nữ ở đây.

Về phần Tiểu Vũ treo ở trên người hắn, xinh đẹp thì xinh đẹp, lại thiếu phần khí chất, cùng Thẩm Hạo ngồi cùng nhau kém cỏi hơn không ít.

Hơn phân nửa người ở đây trong tâm đều có một ý tưởng: Nếu chơi nam nhân có thể chơi được giống như Thẩm thiếu, kia tuyệt đối là đáng giá.

Đương nhiên mọi người chỉ dám ở trong lòng ngẫm lại, ngay cả trên mặt cũng không dám lộ ra một tia dâm loạn nào.

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s