Tiểu nhi nan dưỡng – Chương 48


Hôm nay post sớm nha, có thể mai không có chương mới nên hôm nay post 2 chg ^^~

Chương 48: Đổi chỗ, về nhà !

 

Thẩm Hạo nghĩ nghĩ, một bữa cơm không ăn cũng chết không được người, vì thế đứng lên hướng Hàn Dực Phong lễ phép xa cách nói:“Hàn thúc tái kiến !” Nói xong đứng ở giữa hai người, thắt lưng ưỡn thẳng tắp.

Hàn Dực Phong chỉ cho là tiểu hài tử đang cáu kỉnh, không để ý lắm nói:“Hảo hảo học, chờ giấy phép lái xe tới tay thúc tặng ngươi một chiếc xe tốt.”

Thẩm Hạo bất vi sở động, khuyên nhủ nói:“Thúc thúc, ngài giờ tuổi thật sự không ít nữa , vẫn là nhanh chóng kết hôn đi, ta cũng không muốn tương lai con trai ngài còn phải nhìn ta gọi chú.”

Thẩm Quân Việt cùng Hàn Dực Phong đồng thời giật mình, người trước phản ứng lại đầu tiên, vỗ bàn cười to:“Con ta nói rất đúng, ngươi nắm chặt , ta còn chờ uống rượu mừng đâu.”

Hàn Dực Phong khóe miệng co rút, đứa nhỏ này thật không đáng yêu ! thế nhưng vạch áo cho người xem lưng.

Hắn dùng ngữ điệu vô hạn cảm khái nói:“Năm đó ta liền thích mẹ ngươi, đáng tiếc bị lão cha ngươi lạt thủ tồi hoa (L : aka ~ thủ đoạn ác độc) , bất quá cháu a, vai vế này đặt ở kia là chạy không được, tương lai cho dù là  đệ đệ ngươi nhỏ hơn ngươi bao nhiêu cũng không thành cháu ngươi được đi?” Nói xong ý vị thâm trường nhìn Thẩm Quân Việt một cái.

Thẩm Hạo minh bạch, đệ đệ này trong lời của hắn lời là chỉ con trai tương lai của Thẩm Quân Việt, cũng chính là đệ đệ cùng cha khác mẹ của hắn, mà không phải là con trai Hàn Dực Phong, cũng giống nhau đều là vạch áo cho người xem lưng. (L : ý bạn Hạo là lời của Hàn thúc này cũng giống Hạo Hạo đều đá đểu nhau cả, chả có ý gì tốt đẹp)

Thẩm Quân Việt thấy không khí khác thường, kéo con trai cùng Hàn Dực Phong cáo từ:“Ta đây đi trước a, lần sau lại tụ tập.”

Hàn Dực Phong tiễn cha con Thẩm gia ra khỏi phòng ăn (nhà hàng), nhìn chằm chằm đuôi xe  xa xa nghĩ: Ta đây đến cùng là chỗ nào trêu chọc đến Thẩm thiếu ? (L : quả là không có tiền đồ a, còn chấp nhặt vs một thằng nhóc, mồm miệng trả treo đá xoáy vào nỗi đau người ta như thế, lại còn hỏi chỗ nào trêu chọc = ’’=)

Thẩm Quân Việt lái xe, thường thường hướng Thẩm Hạo nhìn vài lần, thấy con trai hắn dọc đường đi phiền muộn không lên tiếng nhìn ra ngoài cửa sổ, giống như tâm tình không tốt lắm.

“Cái kia…… Hạo Hạo, mặc kệ tương lai ta có kết hôn hay không, có con trai hay không, ngươi vĩnh viễn là ta con trai trưởng Thẩm gia, điểm ấy sẽ không thay đổi.”

Thẩm Hạo tâm sinh khó chịu, vừa nói không rõ nghĩ không thông, chỉ nhỏ giọng đáp lại một tiếng:“Ân.”

Buổi chiều này, Thẩm Hạo đem tất cả tinh lực đều dùng vào việc học lái xe, cũng không để Thẩm Quân Việt tay cầm tay dạy, hiểu rõ nguyên lý sau đó tự mình lăn qua lăn lại, đem xe đập cho sứt mẻ , nhìn Thẩm Quân Việt đau lòng muốn chết, đương nhiên, là đau lòng cái xe yêu của hắn.

“Sai lầm sai lầm, ngươi đừng đem chân ga giẫm lên như thế nữa, ba ba ngươi rất tiếc mạng sống a, không muốn từ trần lúc tráng niên đâu!” Thẩm Quân Việt ngồi ghế phó lái nhìn chằm chằm mỗi một động tác của Thẩm Hạo, vừa sai một cái liền giáo huấn dồn dập đổ ập xuống.

Thẩm Hạo một cước đạp phanh lại, quay đầu trừng mắt nhìn Thẩm Quân Việt đang ầm ĩ một cái, oán hận nói:“Câm miệng !” Thực sự sợ chết cũng đừng ngồi ở trên xe hắn a !

“Thảo, tiểu tử ngươi đây là cái thái độ gì? Ta ý tốt dạy ngươi lái xe, ngươi còn dám tức giận !”

“Ngươi thực ầm ĩ !”

“Ta ầm ĩ? Ta không động khóe miệng như thế nào nói cho ngươi ngươi sai lầm ở chỗ nào? Chẳng lẽ ta nháy mắt ra dấu ngươi có thể nhìn ra?” Thẩm Quân Việt nói rồi cầm lấy cổ tay Thẩm Hạo, muốn đem người kéo lại đây đánh mông.

“Đem tay ngươi bỏ ra !” Thẩm Hạo hoảng sợ, nhìn chằm chằm cái tay Thẩm Quân Việt đang nắm mình ,sắc mặt một hồi hồng một hồi trắng,làn da trên cổ tay càng nóng giống như là bị thiêu vậy.

Đây chính là cái tay kia hắn hàng đêm mơ thấy a, hiện tại liền tiếp xúc thân mật cùng hắn như vậy , hắn có thể bình tĩnh sao?

“Ngươi có ý tứ gì?” Thẩm Quân Việt chẳng những không buông tay, ngược lại bắt tay Thẩm Hạo đem người đặt ở trên chỗ tựa lưng, nhìn chằm chằm ánh mắt hắn muốn nhìn rõ cảm xúc của hắn.

“Không…… Ngươi…… Đừng cách ta gần như vậy……” Thẩm Hạo lần đầu tiên ở trước mặt Thẩm Quân Việt biểu hiện ra bộ dáng yếu thế,hô hấp ấm áp kia của đối phương phun lên gương mặt hắn, trái tim cũng vô pháp ức chế gia tốc nhảy lên.

Thẩm Quân Việt lại kề gần hơn vài phần, hai người cơ hồ mũi chạm mũi, nhìn ánh mắt trốn tránh của Thẩm Hạo, Thẩm Quân Việt cũng tức giận, gầm nhẹ nói:“Đổi chỗ, về nhà !”

Gửi phản hồi : (¯﹃¯) | (‾-ƪ‾) | (⊙︿⊙) | (>﹏<) | 。゜(`Д´)゜。 | ╥﹏╥ |(▼へ▼メ)| (●´∀`)ノ♡ |(〃・・〃)| ヾ(´・ ・`。)ノ” | 【・ヘ・?】 | \("▔□▔)/ | o(≧∇≦)o| ╮[╯▽╰]╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | Σ( ° △ °|||) | ╮(╯_╰)╭ | (⊙o⊙) | ~\(≥▽≤)/~ | ( *´▽`*)| ♉( ̄▿ ̄)♉ | (╰_╯) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s